Chương trước
Chương sau

Chương 1

Thất Hôn



Thời tiết này đi đâu cũng nóng, Tô Hảo đẩy rương hành lý ra sân ga, ập vào mặt là gió nóng hỗn loạn, cô lấy khăn giấy lau mặt, tiếp tục đi về phía trước, di động trong tay vẫn chưa reo, cô do dự không biết có nên gọi hay không.

Xuyên qua đường lớn tương đối mát mẻ, đến cửa, gió lạnh gió nóng thổi hướng lên người, cô lần nữa lau lại mặt, tầm mắt dừng ở cửa.

Ánh nắng vàng rực rỡ mặt đất, còn có các công trình cao ốc cao vô bờ.

Nơi này, vẫn không giống Giang Thị.

Một chiếc Hummer đen chạy đến, dừng ở rất xa, trong xe nam nhân quay kính xe xuống, đầu ngón tay kẹp thuốc lá, quét tới nơi này.

Tô Hảo che trán nhìn qua.

Khuôn mặt tuấn tú kia, còn có đôi mắt hẹp dài, đối thượng cùng cô.

Tô Hảo trố mắt vài giây, theo bản năng siết chặt di động.

Cửa xe mở ra, nam nhân bước xuống, vòng qua đầu xe, dường như là phải đi lại đây, Tô Hảo có chút khẩn trương, nhanh lôi kéo rương hành lý đi qua.

Đến gần, Chu Dương cắn điếu thuốc, cười nói: "Sao lại không gọi?"
Tô Hảo nghiêng đầu, ừ một tiếng, nói: "Đang chuẩn bị gọi."
"Vậy sao? Lên xe đi." Chu Dương nói rồi cầm rương hành lý trong tay cô, xoay người đi hướng chiếc xe màu đen, Tô Hảo nhìn bóng dáng cao lớn, chần chờ rồi chạy nhanh đuổi theo.

Chu Dương đi đến đặt hành lý trước, thuận thế mở cửa ghế sau cho cô.

Tô Hảo lôi kéo tay vịn, lên xe ngồi.

Trong xe điều hòa lớn, rất lạnh, lập tức đem khô nóng trên người tiêu xuống rất nhiều, tầm mắt cô đảo qua tay lái, lại nhìn ra bên ngoài.


Chu Dương đi tới, không vội lên xe mà thong thả ung dung hút xong điếu thuốc, tiếp theo dụi tắt mới kéo cửa đi lên.

Cửa đóng phanh lại, Chu Dương quay đầu lại liếc nhìn cô một cái, đôi mắt hẹp dài mang theo ý cười: "Tới nhà ăn bữa cơm trước?"
Tô Hảo siết váy, gật đầu: "Được."
Tầm mắt Chu Dương thu về, nắm tay lái khởi động xe.

Xe tiến vào đại lộ.

Trong xe mở nhạc nhẹ.

Tô Hảo nhìn vào kính, cái gì cũng nhìn không tới, cô nhích lại gần cửa xe, hạ thấp cảm giác tồn tại của chính mình, với cô hiện tại mà nói, chỉ cần có thể sống tốt là được.

Người ở vị trí điều khiển kia cũng không phải người cô có thể muốn.

Ga tàu cao tốc cách Chu gia một đoạn, trong xe hai người cũng không lời nói nào, nếu không có hai người mẹ của hai bên quen biết, giữa Tô Hảo và Chu Dương sẽ không có bất cứ giao thoa nào.

Càng sẽ không quen biết nhau thời niên thiếu, cô thời niên thiếu thích ở cùng với anh khi bồi mẹ anh về Giang Thị mấy năm trước, bị cô theo đuổi, bị cô quấn quýt si mê.

Tô Hảo than nhẹ một hơi.

Thực nhẹ.

Khi nhạc tạm dừng một chút, truyền tới tai Chu Dương.

Ngón tay Chu Dương thon dài đặt trên tay lái, hơi nghiêng đầu, mắt nhìn tình hình giao thông bên ngoài, sau đó thu hồi, nhẹ nhàng bâng quơ mà quét mắt đến trong kính.

Không thấy được người, chỉ nhìn được một chút góc váy.

Anh cười cười, không để ý lắm mà thu hồi tầm mắt.

Tô Hảo vì tránh né, không thấy được mạt cười này của anh.

Nếu là thấy được, liền có thể nhớ tới lúc trước theo đuổi anh, anh cũng luôn cười như vậy, chính là cười mang theo mắt lạnh.

Mang theo không chút để ý và xa cách.

Xe rất nhanh đã đến, Tô Hảo có chút mơ màng sắp ngủ, cô nhìn khu biệt thự, càng thêm rõ ràng sự chênh lệch giữa hai người.

Đằng trước, giọng nam nhân truyền đến, trầm thấp dễ nghe.

"Tô Hảo, còn chưa hỏi cô, mấy năm nay sống thế nào?" Gần đến, Chu Dương mới hỏi như vậy.

Tô Hảo thanh tỉnh một chút, ngồi thẳng thân mình, nhìn tay đặt trên đầu gối, nói: "Cũng không tệ lắm."
"Vậy thì tốt rồi, tôi trước kia biết được một chút, cô đã học xong quản lý tài vụ chuyên nghiệp?" Giọng anh vẫn luôn rất êm tai, càng mang theo nhiều ý cười, thực hấp dẫn người.

Tô Hảo nhẹ giọng đáp: "Ân, học xong rồi."
Chu Dương gật gật đầu, "Vậy tốt rồi."
Phía trước chính là biệt thự Chu gia, mang kiểu dáng châu Âu, Hummer màu đen ngừng ở cửa, Tô Hảo mở cửa xuống xe, cô mang đôi giày nhỏ trắng, trang bị váy này, trong quy có củ, để mặt mộc, trên người mang theo chất nhu thuận và thuần phác.

Cùng những nữ nhân bên cạnh Chu Dương khác nhau một trời một vực, Chu Dương lấy rương hành lý, Tô Hảo theo bản năng tiến lên muốn tiếp nhận, Chu Dương cười liếc nhìn cô một cái, hài hước: "Như thế nào? Chỉ một cái rương hành lý cũng muốn để tôi đứng yên à."
Tô Hảo vươn tay giữa không trung, sau đó cô cũng cười cười, thu hồi tay.

Anh luôn như vậy.

Cà lơ phất phơ, bất cần đời, phong lưu đa tình.

Thế nên làm người ta dễ dàng si mê, cho rằng chính mình cũng có một chút cơ hội.


Trời vẫn nóng, Tô Hảo đi theo bên cạnh Chu Dương, đi lên bậc thang, ngắn ngủn ba bậc, liền cảm thấy trong phòng truyền ra khí lạnh.

Mẹ Chu.

Tô Thiến mặc sườn xám cùng giày cao gót từ trong nghênh ra tới, vừa thấy Tô Hảo, mặt mày tức khắc mỉm cười, "Tô Hảo! Cuối cùng dì cũng gặp được con."
"Dì, đã lâu không gặp." Tô Hảo trên mặt cũng nhịn không được mà tươi cười.

"Mấy năm nay a, ai, con a." Tô Thiến tiến lên ôm Tô Hảo.

Trên người cô mang theo mùi hương, ôm Tô Hảo lại không chút nào kiềm lại, ôm gắt gao, Tô Hảo cười theo ôm sát Tô Thiến.

Cô biết Tô Thiến chưa nói hết, cô cười cười.

Dư quang nhìn đến Chu Dương buông rương hành lý, bảo mẫu tiếp nhận, đưa khăn lông lau tay, lười nhác mà dựa vào ngăn tủ, cúi đầu chơi di động.

Dáng người cao dài, cả người một cổ phong lưu.

Tô Hảo thu hồi tầm mắt, không hề nhìn.

Tô Thiến buông Tô Hảo ra, nắm cánh tay của cô nhìn trên dưới, ngữ khí thương tiếc: "Nếu ly hôn, sau này phải sống thật tốt, mẹ con giao con cho dì, dì nhất định sẽ chăm sóc tốt cho con."
Tô Hảo ôn nhu cười: "Tự con có thể chăm sóc tốt mà."
"Được rồi, dì biết con kiên cường." Tô Thiến sờ sờ mặt cô, khuôn mặt vẫn luôn trắng nõn, chính là hơi dịu ngoan một chút.

Bà cũng quét mắt đứa con trai bên kia.

Thở dài một hơi.

Cơm chiều rất nhanh đã được chuẩn bị, trong nhà chỉ có ba người, vốn dĩ Chu Dương tiếp điện thoại phải rời đi nhưng Tô Thiến không cho, cứng rắn bắt anh ở lại, ăn xong mới được đi.

Chu Dương không thể không đồng ý, đáp lại người bên kia điện thoại, nói đêm nay đến trễ.

Là giọng nữ.

Tô Thiến theo bản năng mà nhìn về phía Tô Hảo.

Tô Hảo cúi đầu lướt di động, dường như đang xem tin tức.

Xem như vậy, giống như không nghe được hoặc không chú ý tới.

Tô Thiến thở một hơi, Chu Dương ngồi một bên nhíu mày nhìn mẹ mình, vài giây sau, đầu ngón tay anh gõ gõ bàn.

Trong mắt mang theo một chút cảnh cáo.

Tô Thiến trợn mắt, sau đó gật đầu, dùng khẩu hình nói: "Mẹ biết rồi."
Sẽ không ghép con và Tô Hảo thành một đôi!
Phi!
Bữa tối thực phong phú, Tô Thiến cảm thấy Tô Hảo rất gầy, bà liền gắp thức ăn cho cô, Tô Hảo đẩy ra, gắp nhiều ít ăn một chút, hai người vừa nói vừa cười.

Trái lại Chu Dương cơ bản không tham gia trò chuyện phiếm, ngẫu nhiên nhìn di động như đang đợi tin tức.

Ăn xong cơm chiều.

Tô Thiến kéo Tô Hảo lên lầu, an trí ở lầu hai trong phòng khách, trang hoàng tinh xảo, Tô Hảo lần đầu tiên ở phòng như vậy, cảm giác giống như ở khách sạn.

Tô Thiến đưa cô đi xem tủ quần áo, xem phòng tắm, ban công, bàn trang điểm, quay đầu lại ý cười doanh doanh hỏi: "Về sau ở lại nhà được không?"
Tô Hảo lắc lắc đầu: "Thật sự không tốt lắm đâu."

Vì cái gì a?
Tô Thiến đang muốn hỏi, sau khi nhìn đến ánh mắt xinh đẹp kia của Tô Hảo thì dừng một chút, liền không nói đến đề tài này nữa.

Tô Hảo từng thích Chu Dương.

Còn để cô ở đây, đúng là rất khó xử cho Tô Hảo.

Nghĩ vậy, Tô Thiến thật hận không thể đánh chết Chu Dương.

Tính tính này.

Bà lôi kéo Tô Hảo đến phòng tắm, nói: "Con chuẩn bị trước đi, đợi chút xuống dưới, dì đưa con đến hậu viện đi dạo một chút."
"Vâng." Tô Hảo gật đầu.

Nhìn Tô Thiến đi ra ngoài, Tô Hảo mới kéo mở rương hành lý, sau đó ngồi xổm xuống lấy áo ngủ, lấy ra sau đó lại chần chờ, chọn một bộ quần áo đơn giản ở nhà, đứng dậy tiến phòng tắm, trong phòng tắm có bồn tắm cũng có vòi sen, cô chọn tắm vòi sen, độ ấm thật sự thấp.

Tắm rửa xong, cô lau khô tóc, đi chân trần đứng trên thảm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ngoài cửa sổ có một cái hồ.

Bên kia hồ, lướt qua tường cao chính là thành thị vạn ngọn đèn.

Giang Thị phát triển không bằng Lê Thành.

Tô Hảo lau khô tóc xong, mang dép lê vào, kéo cửa ra, xuống lầu tìm Tô Thiến, tóc cô còn hơi ướt, một bên bắt lấy lan can, một bên khảy tóc.

Dưới lầu ánh đèn trong sáng.

Gần đến lại nghe thấy Tô Thiến đang nói chuyện.

Lời nói kia làm bước chân cô dừng lại.

"Nói cho cùng, Tô Hảo không phải là mẫu hình con thích! Phải không?" Giọng Tô Thiến.

"Đúng --" Chu Dương lười nhác, trả lời không chút để ý: "Mẹ còn muốn nói gì nữa?"
Tô Thiến hừ một tiếng: "Dì Linh của con vẫn luôn lo lắng cho Tô Hảo, hiện giờ nó dường như không tính tìm đối tượng."
"Nếu không? Để con giới thiệu người cho cô ấy?" Chu Dương nhướng mày hỏi.

Tô Thiến sửng sốt.

Chu Dương cười nhẹ lên: "Con đảm bảo tìm cho cô ấy một nam nhân không tồi."
Tô Thiến: "Cũng được."
Ước chừng tạm dừng vài giây.

Tô Thiến còn chưa từ bỏ ý định: "Còn con?"
Chu Dương: "Để con tính."


Chương trước
Chương sau
icon
TruyệnAZ là nền tảng mở trực tuyến, miễn phí đọc truyện chữ được convert hoặc dịch kỹ lưỡng, do các converter và dịch giả đóng góp, rất nhiều truyện hay và nổi bật được cập nhật nhanh nhất với đủ các thể loại tiên hiệp, kiếm hiệp, huyền ảo ...