Chương trước
Chương sau

Chương 1: Tiết tử

Kiêu Khuyển

Mây mù mời mịt, ánh sáng mờ phản chiếu dưới bóng tùng có hai vị tiên nhân đang đánh cờ, bọn họ bạch sam phiêu duệ, khí định thần nhàn, không nhiễm phàm trần tục sự…

“Tòng Dung tiên nhân, ngươi chẳng lẽ mặc kệ ba con thú kia trốn đi mà không quan tâm sao?”, lão đạo Tu Di đang cùng Tòng Dung, chủ nhân của Vân Tiên động thiên đánh cờ đột nhiên hỏi một câu.

“Ai, lão già này, ngươi sao không chuyên tâm đánh cờ lại đột nhiên hỏi như vậy?”, Tòng Dung nhíu mi.

“Mọi người đều đang bàn tán, còn ngươi vẫn cứ như vậy không nhanh không chậm, làm cho những người khác…”, Tu Di liếc mắt nhìn hắn một cái.

“Ta cũng không nôn nóng, bọn họ gấp làm gì?,Tòng Dung châm biếm, tay hạ một con cờ.

“Ngươi cũng biết, tứ thú nghiệp chướng nặng nề, ngươi thân là người giám sat lại không có động tĩnh gì, mọi người đều bàn tán, nói ngươi căn bản không muốn tìm cách bắt ba con thú còn lại”, Tu Di nhìn bàn cờ, lập tức đi một nước để ngăn thế công của hắn.

“Ta có nói không truy bắt chúng nó sao?”, Tòng Dung phe phẩy quạt lông, mi nhướng cao.

“Vậy vì sao ngươu lại chậm chạp không hành động? Vì sao lại để chúng nó lưu luyến ở nhân gian ngàn năm?”

“Ai nói ta không có hành động?”, Tòng Dung hừ lạnh.

Tu Di ngẩn ra, ngạc nhiên nói ” chẳng lẽ ngươi đã cho truy binh đi đuổi bắt, lần này là phái ai đi?”

“「 thiên cơ không thể tiết lộ a!」 Tòng Dung thản nhiên cười.

“Phải không? ngươi thật có lòng bắt chúng nó sao? Hồ nhi kia thì tính thế nào?thật vất vả mới bắt được trở lại,lại để cho nó chạy thóat”, Tu Di nghi ngờ.

“Hồ nhi trọng tình, nó tu sửa mấy ngàn năm cuối cùng triệt ngộ tính người, giải khai được mê chướng hình thú, đây là tạo hóa của nó, không thể ngoan cố không để cho nó đi”, Tòng Dung chậm rãi đáp.

“Chồn bạc kia là nhờ có nha đầu Lưu Tô cứu nó, hừ, ngươi đừng cho là ta không biết, ngươi biết rõ Lưu Tô một mình hạ phàm lại không ngăn cản, khẳng định là đã sắp đặt âm mưu”, Tu Di nheo mắt, tiện tay hạ một nước cờ, chặn đứng đườn lui của đối phương.

“Ta chỉ là biết thời biết thế, dù sao Lưu Tô cũng là lợi khí để áp chế chồn bạc, từ nàng đi, ngược lại lại không làm hỏng việc”, Tòng Dung hơi cười, hạ một con cờ làm cho cục diện hòan tòan thay đổi.

“Kế tiếp thế nào? Ngươi đối phó với từng con thế nào? Theo ta biết, ba thú còn lại cũng không dễ đối phó như Hồ nhi”, Tu Di vừa hỏi vừa nghĩ kế sách thay đổi ván cờ.

“Đúng vậy, Hồ nhi tuy dã tâm lớn nhưng còn dễ khống chế, nhưng ba thú còn lại thì dã tính khó thuần, chúng nó không cần trở thành người, dã tính ngày một nhiều hơn cho nên phải tốn chút công phu…”, Tòng Dung trầm ngâm nói.

「 nga?」 Tu Di thấy hắn phân tâm, mừng thầm, thừa cơ công thành chiếm đất.

“Khuyển nhi tham tài, kiêu ngạo. Phượng nhi hư vinh, phóng túng. Điểu nhi chỉ sợ thiên hạ không lọan. Chúng nó sở hữu cá tính khác nhau, Hồ nhi lụy tình Lưu Tô, giảm đi không ít khí lực của ta, còn ba thú kia thì phải hốt thuốc đúng bệnh mới được”

“Hố thuốc đúng bệnh? chẳng phải nói muốn bắt chúng nó thì ngươi đã sớm chọn được người? Rốt cuộc là ngươi chọn ai?”, Tu Di đạo nhân tò mò vô cùng.

“Ngươi cũng đừng hỏi, tóm lại, chúng nó vẫn ở trong lòng bàn tay của ta, theo ta thấy, không lâu nữa Khuyển nhi sẽ bị thu phục’, Tòng Dung đáp.

「 dùng cái gì thấy được?」 Tu Di ngạc nhiên nói.

“Khuyển nhi kiêu ngạo, luôn tự cho mình là giỏi, hạ phàm liền tự cho mình có thể ganh đua với người nhưng nó đã quên trong người vẫn còn lưu máu trung trinh, thiên chức của nó chính là bảo vệ, chỉ cần có người phục tùng nó, nó cũng không có cách ruồng bỏ…”, Tòng Dung xảo trá cười.

「 đây là ý tứ gì?」 Tu Di khó hiểu.

Lúc này một gã sai vặt bước vào, hướng Tòng Dung báo cáo ” tiên nhân, thời gian Bàn Nhược đại nhân trở lại Thiên giới đã gần đến, có nên chuẩn bị nghi thức tiếp giá nguyên thần của nàng?”

Tòng Dung còn chưa tiếp lời, Tu Di đã kinh hô ra tiếng.

“Là Tả Phụ Thừa Thiên cung, Bàn Nhược đại nhân? Ngươi, cư nhiên ngươi dám thỉnh Bàn Nhược đại nhân tự thân xuất mã, Ngọc Hòang có biết không?”

“Ai, thật là lắm miệng”, Tòng Dung trừng mắt nhìn gã sai vặt

“Tòng Dung, nên sẽ không phải muốn thu phục được Khuyển nhi chỉ có Bàn Nhược đại nhân đi?”, Tu Di giật mình.

“Ngươi nói đi”

“Trời ạ, nha đầu kia nhìn rất mơ hộ, lại hay dọa người, nàng mà ra tay đại khái là ngay cảm chuyện lớn cũng bìn thuờng đi”, Tu Di lẩm bẩm.

“Ngươi nói quá, Bàn Nhược là quan văn, nàng chỉ là một nữ tủ trói gà không chặt…”, Tòng Dung cười nói.

“Đừng có dọa ta, người ta đều biết sức mạnh chân chính không phải là bạo lực mà chính là cái lọai thọat nhìn không có lực ảnh hưởng, ta biết Bàn Nhược bề ngòai yếu đuối nhưng lực ảnh hưởng của nàng rất đáng sợ”, Tu Di nhíu mày.

「 a……」 Tòng Dung nở nụ cười, Tu Di lão đạo, khá nghiêm túc.

“Đợi chút, vì sao Bàn Nhược không mang theo nguyên thần hạ phàm? Như vậy không phải cái gì nàng cũng không nhớ rõ sao?”, Tu Di lại hỏi.

“Đây là ý của nàng, nàng cho rằng như vậy sẽ rất thú vị”

“Thú vị? chuyện nàng thấy thú vị đều làm người ta cười không nổi…”, Tu Di lắc đầu, có điểm đồng tình với Khuyển nhi.

“Khó có dịp được hạ phàm chơi đùa, theo nàng đi”, Tòng Dung vẫn là Tòng Dung.

“Những người khác đâu?Ngay cả Bàn Nhược cũng xuất thủ như vậy đối thủ cùa Phượng nhi cùng Điêu nhi nhất định cũng không nhỏ…”. Tu Di đột nhiên linh quang chợt lóe, thiếu chút nữa làm rớt quân cờ trong tay ‘ thủ hạ của Ngọc Hòang, ngòai trừ Quan Tinh Tòng Dung ở ngòai, thì Tả Phụ Bàn Nhược, Hữu Bật Bình Thường cùng Võ Khúc Thủ Kiếm…chẳng lẽ ngay cả bọn họ đều…”

Tòng Dung cười mà không đáp, chốt hạ ván cờ ‘ ngươi thua, Tu Di”

Nhìn lại bàn cờ chỉ thấy quân trắng tiến quân thần tốc, hắc quân nhất thời bị tiêu diệt hết.

“Ôi, chỉ không cẩn thận một nước thì đã bị công phá…”, Tu Di than một tiếng, mặt mày bí xị.

“Cho nên mới nói, chơi cờ phải chuyên tâm, Tu Di đạo nhân”, Tòng Dung phe phẩy quạt, khẽ cười.

“Ngươi bụng dạ âm hiểm, sớm đã có tính kế, ta xem thế nào thì mấy súc sinh kia căn bản không trốn thóat lòng bàn tay của ngươi”, Tu Di hừ hừ, trong lòng lại bị bố cục bắt thú của Tòng Dung làm cho run sợ.

Thủ hạ tinh nhuệ của Ngọc Hòang đều sử dụng hết, có thể thấy Tòng Dung rất coi trọng tứ thú, cảm tình, tứ thú này đúng như lời đồng, chúng nó đều từng là những nhân vật rất có lai lịch đây.

“Ai thóat ra được lòng bàn tay của ai đâu, chẳng qua là một vật khăc một vật mà thôi, là tình là duyên hay là nghiệt cũng chưa nói được đâu”, Tòng Dung quay đầu nhìn lên dải thiên hà.

Dưới tầng tầng lớp lớp mây là hồng tần mạnh liệt ba đào đến vạn trượng, trong cái cõi tràn đầy thất tình lục dục đó, có lẽ đám phàm nhân còn hung mãnh hơn so với dã thú.

Tam thú gian ngoan kia liệu có chống cự được với đủ lọai cám dỗ, hiểu được mà thóat ra hay là càng thêm sa đọa, vĩnh viễn không thể xoay người?

Chúng nó tiêu dao đã đủ lâu, sắp đối mặt với đối thủ mạnh nhất cùng với khảo nghiệm khắc nghiệt nhất, chúng nó rồi sẽ lựa chọn thế nào?

Trưởng thành hay là trọn đời luân hồi dã thú?

Đáp án sẽ công bố……
Chương trước
Chương sau
icon
TruyệnAZ là nền tảng mở trực tuyến, miễn phí đọc truyện chữ được convert hoặc dịch kỹ lưỡng, do các converter và dịch giả đóng góp, rất nhiều truyện hay và nổi bật được cập nhật nhanh nhất với đủ các thể loại tiên hiệp, kiếm hiệp, huyền ảo ...