Chương trước
Chương sau

Chương 1

Ái Tình Thật Vĩ Đại (Tình Yêu Thật Vĩ Đại)

Nói thật, Liễu Ngạn Huân không biết bây giờ mình còn lại cái gì.

Tất cả mọi chuyện thật sự là hỏng bét! Hắn lúc này đang trừng mắt nhìn phòng trọ ở tầng cao nhất, bên trong trừ bỏ một ít quần áo cùng máy tính,Tống Hoàn Minh đều mang tất cả đồ đạc đi.

Hắn cùng Tống Hoàn Minh sinh sống bảy năm trong phòng trọ ở tầng cao nhất, hôm nay Tống Hoài Minh rời đi, hắn liền sống một mình.

Liều Ngạn Huân,ở trước lúc sinh nhật hai mươi lăm tuổi một tuần,lần đầu tiên nếm được nỗi thống khổ thất tình.

Đài Bắc tháng chín năm 2000, tòa nhà thương mại.

“Cái gì?”

Lần đầu tiên nghe thấy ông lão bản Lương Đồng nói ra tin tức như thế, ngay cả Liễu Ngạn Huân trước nay vẫn luôn duy trì thái độ tĩnh táo cũng không khỏi mất tự chủ kêu lên.

“Có muốn tiếp nhận hay không?” Ông chủ Lương Đồng mỉm cười ngồi thoải mái ở trên ghế làm việc bằng da, nhìn thẳng trực tiếp vào nhân viên đầy hứa hẹn.

“Này......”Liễu Ngạn Huân có chút chần chờ, hắn không dám lập tức đáp ứng vấn đề của lão bản.

“Tôi nghĩ......Công ty còn có nhiều tiền bối lợi hại hơn tôi, muốn tôi tiếp nhận, sợ rằng......”

“Ngạn Huân, tôi chính là thưởng thức loại người ở phía nam cá tính như cậu.”Ông Lương Đồng vẫn mang theo vẻ mỉm cười, phất tay cắt đứt lời nói của hắn.”Cậu vào công ty mấy năm rồi?”

“Đại khái là từ lúc trước tới nơi này làm việc cho đến bây giờ, đã bốn năm rồi.” Liễu Ngạn Huân cẩn thận tính toán.

“Bốn năm?” Ông Lương Đồng nhìn thanh niên vóc người cao gầy.

“Hình ca sĩ,người mẫu.”Ông Lương Đồng chậm rãi vừa nói, ánh mắt vẫn ngó chừng Liễu Ngạn Huân.

“Là ai vừa vào công ty, đã lập tức làm xong phương án quy tắc làm việc của nhân viên? Là ai ở năm thứ hai liền lấy được độc quyền sàn di chuyển của công ty thời trang lớn nhất paris? Là ai ở năm thứ ba liền thay công ty tiếp nhận bốn nhà máy hiệu buôn với bốn trăm ngàn sinh ý?”

Liễu Ngạn Huân vội vàng nói: “Những điều này là do may mắn — “

“Đây cũng không phải là may mắn!”Ông Lương Đồng đứng lên, nụ cười trên mặt biến mất, ông tự tay chỉ vào mũi hắn, “Một lần có lẽ là may mắn, nhưng nếu như không phải một mà là ba lần phát sinh chuyện như vậy, thì đây không phải là may mắn, chỉ có thể nói là có thực lực!”

“Nhưng lúc này đây......” Liễu Ngạn Huân lộ vẻ mặt khó xử, khi thời điểm tình cảm cuộc đời hắn xống dốc, lão bản lại muốn gánh vác trọng trách lớn như vậy?

“Lần này đối phương là người khó chơi nhất Anh quốc a!”

Ông Lương Đồng vỗ vỗ vai suy sụp của hắn, tín nhiệm mỉm cười đi ra.

“Tôi đối với cậu có lòng tin, cậu nhất điịnh có thể từ trên người người Anh quốc kia tóm được hợp đồng sắp đặt bục di chuyển của công ty con áo cưới!”

Trời ạ!

Giữ ông Lương Đồng đang cứng răn kín đáo đưa cho hắn một tệp tài liệu về công ty áo cưới của Anh quốc. Liễu Ngạn Huân thật đúng là đầu đau như muốn vỡ tung.

“Ghê tởm!” Đi ra khỏi phòng làm việc của lão bản, hắn bất mãn gầm nhẹ.

Người nào quản ai muốn kết hôn? Nhưng hắn là không hơn không kém, đúng lý hợp tình là gay nha! Hắn tuyệt đối sẽ không giống như người kia cùng mình ở chung bảy năm, lại ở sau lưng cùng nữ nhân lén lút lui tới,cùng Tống Hoàn Minh giống nhau ‘ lập gia đình sinh con’!

Vừa nghĩ tới kẻ bạc tình kia, Liễu Ngạn Huân nhức đầu lại tăng thêm mấy phần.

“Ta quản cái công ty này tồn vong sao?” Liễu Ngạn Huân thấp giọng nguyền rủa.”Mất ông mấy ngàn vạn, mất ông quỷ hợp đồng!”

Nam nhân của hắn cùng nữ nhân khác chạy, hắn còn cùng những người tây kia nói làm ăn cái gì? Hơn nữa còn là công ty ‘ áo cưới ‘,quả thực là phiền chết người!

Liễu Ngạn Huân đem những tài liệu kia lung tung nhét vào đại ba lô NIKE đã dùng bảy năm của mình. Hắn xế chiều hôm nay không có công việc, cũng là có thể nói về nhà trước chôn những thứ đồ mà Tống Hoàn Minh vứt bỏ lại, còn có một tâm tình rối loạn.

“A......Ngạn Huân đại ca!”

Vốn là nổi giận đùng đùng đang muốn đẩy tay mở đại môn, thì nghe thanh âm tiểu Huệ đồng nghiệp mới vào ở phía sau, phút chốc dừng bước.

Liễu Ngạn Huân có bản lãnh này, hắn chỉ có thể ở trong lòng hận đến muốn chết, giận đến hộc máu, lại có thể để cho người khác hoàn toàn chưa nhìn ra cơn giận của hắn.

Hắn hết sức lễ phép trở về hỏi tiểu Huệ cách mình không xa khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, “Có chuyện gì không?”

“Anh...... Anh có muốn hay không...... cùng đi háy KTV?” Tiểu Huệ ấp a ấp úng nói.

“Tôi nghĩ sợ rằng không được, ngại ngùng.” Liễu Ngạn Huân lộ ra tính lễ phép cười yếu ớt, hắn biết trong công ty có không ít nữ đồng nghiệp cũng ăn vào của hắn một ít mê dược.

“Cổ họng của tôi có chút không thoải mái, có thể là bị cảm.” hắn chỉ chỉ cổ họng mình,nhìn gương mặt đỏ bừng của tiểu Huệ, “Các em đi chơi đi!”

Đưa mắt nhìn thân ảnh thon dài của Liễu Ngạn Huân rời đi,tiểu Huệ trong lòng ít nhiều có một cỗ thất vọng khó có thể nói.

Vốn là đồng nghiệp núp lén lút nhìn toàn bộ đều xông tới. “Ai nha! Tiểu Huệ,đừng nhìn nữa!” Người ở công ty lâu nhất Nguyệt Linh cười khổ.

“Nói cho ngươi cũng không tin, còn hết lần này đến lần khác muốn đi hỏi cái băng sơn vương tử kia có muốn đi chơi hay không.”

“Ngạn Huân người kia chính là như vậy, đừng quá để ý, hắn đối với nữ nhân trong công ty, vô luận là đồng nghiệp hoặc là người mẫu, ca sĩ, cũng chính là một kiểu.” Tay khoác lên trên vai tiểu Huệ  Ngọc Trân nói.

“Người này là một người cuồng công việc, trừ công việc ở ngoài, bất kì nữ nhân nào cũng không tới gần được người của hắn.”

“Đúng vậy! Cuộc sống riêng tư của hắn bị bịt kín bằng một tầng khăn che mặt thần bí, trừ công việc ra, hắn căn bản không đi theo giao thiệp với ai, cũng cho tới bây giờ chưa nghe nói qua có người nào đi qua chỗ ở của hắn.”

Nguyệt Linh cùng Ngọc Trân hai người nói liên hồi mãnh liệt hướng tiểu Huệ nói về Liễu Ngạn Huân, chuyên gia đánh giá mười phần.

“Kia...... kia ngay cả hắn có bạn gái hay không tất cả cũng không biết sao?” Tiểu Huệ có chút thấp thỏm bất an hỏi.

“Không sai, không sai!” Hai vị quân sư không hẹn mà cùng gật đầu.

Ba người mắt thấy thân ảnh anh tuấn kia sắp biến mất ở ngã tư, không khỏi cũng lắc đầu thở dài.

Cái băng sơn vương tử này,anh mắt trời sinh là sinh trưởng ở trên đầu!

“Ai...... “

Nhìn bầu trời tháng chín xanh thẳm ở ngoài cửa sổ sát đất bằng ánh mắt trống rỗng, Liễu Ngạn Huân cắn chiếu đũa, đối với mình vừa mới vượt qua

Nhớ lại thời điểm lúc hai người bọn họ đang là sinh viên đại học, bọn họ còn ngại phòng ốc còn quá nhỏ đây! Phòng ốc tuy nhỏ, nhưng nhớ lại thì có hắn và Tống Hoàn Minh mến nhau sâu đậm, cùng với thời khắc ngọt ngào nhất.

Lúc đó mướn phòng trọ tầng cao nhất,bọn họ cố ý lọt sàn nhà bằng gỗ sồi, bên trong trang trí bày biện đều là theo sở thích của hai người bọn họ tự mình chuẩn bị...... Nhớ lại bảy năm trước, mỗi ngóc ngách trong phòng ở này giống nhau hiện ra.

Nhưng tại ngay thời điểm lúc chính mình hãm sâu vào đoạn tình cảm, Tống Hoàn Minh y lại đem nữ nhân làm cho bụng lớn!

Trước khi tiểu tử này âm thầm rời đi, hắn vừa mới thanh toán cho chủ nhà tiền thuâ nhà tháng chín đây!

“Hô...... ” Liễu Ngạn Huân buông đũa xuống, gió mát từ cửa sổ sát đất thổi qua làm cả người thư sướng.

Hôm nay là ngày thứ tám Tống Hoàn Minh rời đi.

Liễu Ngạn Huân vô cùng tinh tế nhớ ngày, nhưng thật ra cũng không có khóc. Có lẽ là chuyện phát sinh quá đột ngột, làm cho không người nào có thể chấp nhận sự thật rằng trong cái phòng này từ hai người biến thành một người, vừa có lẽ là bởi vì mình quá đau... cho nên không có rới lệ sao?

Cúi đầu nhìn bề ngoài một chút, là nên đem y phục phơi bên ngoài mang vào. Phía Tây ánh nắng sắp mất, hắn cũng nên vì thân thể mỏi mệt của mình mà tắm nước nóng, hảo hảo mà nghỉ ngơi buông lỏng một chút.

Liễu Ngạn Huân đứng lên, đẩy ra sa cửa, đi ra bên ngoài thu vào vài món quần áo bị gió thôi bay ngổn ngang kia.

“A!”

Coi như đây là tình huống Liễu Ngạn Huân không cẩn thận, kia là cái quần lót màu đỏ mà Tống Hoàn Minh tặng cho hắn làm sinh nhật hai mươi tuổi, cư nhiên bị gió thổi mãnh liệt đến lầu một đầu hẻm!

Ghê tởm, chỉ cần vận xui vào đầu, sự kiện bất hạnh sẽ cùng hiệu ứng quân bài giống nhau, qua núi dời biển hướng hắn mà đến!

Liễu Ngạn Huân vội vàng lao ra cửa phòng, nhấn nút thang máy lầu một, hắn không chịu được bất kì vật chuyện gì cùng Tống Hoàn Minh có liên quan.

“A!”

Vừa ra khỏi cửa, hắn phát hiện quần lót của mình bị một con chó seberia vô cùng xinh đẹp ngậm chơi. (chó seberia:giống chó dùng để kéo xe trượt tuyết)

“Không!” Liễu Ngạn Huân thê lương hô lên, thoáng chốc đem con chó đang chuyên tâm ngậm quần lót đùa kia sợ hết hồn.”Ngươi này con chó thối!” Liễu ngạn huân không nhịn được chửi ầm lên.

“Ngươi không đi tới thùng rác kiếm đồ bỏ ăn, hết lần này đến lần khác cắn cái quần lót này của ta! Ngươi này chỉ là con chó đoản mệnh...... “

“Uông Uông Uông Uông Uông!” Con chó kia cũng không khách khí hướng hắn sủa lên.

Ngay cả chó cũng xem thường mình? “Ngươi này chó thối!” Liễu Ngạn Huân nổi trận lôi đình, hắn tàn bạo nhìn chằm chằm nó, “Ta không đem ngươi làm thành thịt thơm, ngươi sẽ không hiểu được sự lợi hại của ta!”

“Ngao ô ngao ô......”

“Xem ngươi trên cổ còn mang vòng cổ xinh đẹp như vậy, ngươi nhất định là cái loại chó có mang theo chứng nhận huyết thống đó?” Liễu Ngạn Huân lộ ra mỉm cười hết sức giảo hoạt, “Thịt của ngươi hẳn là ăn thật ngon...... “

Quả thật, con chó có màu lông xinh đẹp kia cực kì sợ bộ dáng Liễu Ngạn Huân hung thần ác sát, nó chẳng những xoắn cái đuôi, ngay cả tiếng kêu cũng lộ ra vẻ sợ hãi rụt rè.

“Ken!”

Dưới tình huống người chó đang giằng co, căng thẳng hết sức, phía sau hắn toát ra thanh âm của một người khác.

“Uông Uông Uông Uông...... “

Chó seberia nghe được gọi như vậy, bỏ lại quần lót Liễu Ngạn Huân,nhắm nới phát ra thanh âm mà chạy đi.

Nói vậy cái thanh âm kia chính chủ nhân của con chó xấu này, Liễu Ngạn Huân vội vàng quay đầu lại, tâm tình của hắn ác liệt đến cực điểm, đang muốn tìm người gây lộn đây!

Hắn quay người lại, đã nhìn thấy tại chỗ cách mình không xa: chỗ đó đứng một nam tử cao lớn, mà con chó xấu kia thì hết sức ôn hòa ở chỗ bên cạnh nam tử mà liếm.

Liễu Ngạn Huân không nhúc nhích tại chỗ nhìn tên nam tử kia, tính toán phải như thế nào hướng đối phương phát hỏa, đối phương tựa hồ phát hiện chó người nhìn chăm chú vào mình.

“Du thập đen tối là có chuyện gì sao?” Chủ nhân con chó mở miệng hỏi, nhưng lại là dùng giọng điệu Trung văn hết sức quái dị.

Liễu Ngạn Huân lúc này mới phát hiện, chủ nhân con chó này có một khuôn mặt phi thường tuấn mĩ.

“Anh là làm sao quản giáo chó của anh a?” Giọng nói của Liễu Ngạn Huân ngoài ý muốn của mình  bình tĩnh, “Anh nhìn! Quần lót của tôi cũng bị hắn cắn nát!”

Tên nam tử kia nghe thấy Liễu Ngạn Huân oán trách, nhìn nhìn lại thứ hắn đang cầm trên tay, đã thành một khối quần lót màu hồng rách nát, y rốt cuộc hiểu rõ cả chuyện.

“Sorry, Ken từ nhỏ thực thích đồ tiên diễm, đây là nê có lỗi, nê sẽ bồi thường tất cả phí  dụng.” Tên nam tử kia khách khí nói.

“Là ‘anh’ có lỗi, là ‘anh’ muốn ‘bồi thường’!” Liễu Ngạn Huân chỉ vào tên nam tử kia lớn tiếng rống, hắn quả thật đã bị cái nam tử nói giọng điệu Trung văn này một ngụm làm cho điên luôn rồi! “Liên tục nói cũng nói được thất linh bát lạc!”

“Sorry, tôi vừa mới đến Đài Loan, rất nhiều chuyện...... không hiểu.” Nam tử hết sức có phong độ giải thích. “How much? Tôi trả tiền cho nê.” (@@ anh nói đau đầu thật.)

Như vậy lại làm cho Liễu Ngạn Huân ngoài ý muốn. Hắn nhận lầm không nghĩ đến tính cách nam tử này lại thẳng thắn như thế, hắn cho là người nuôi loại chó lớn này, cũng là có tiền, nhà giàu ở trên tự chó mình là đúng, nhưng lại không nghĩ tới nam nhân trước mắt hắn là tâm địa cùng hữu lễ như thế.

“Quên đi.” Liễu Ngạn Huân thở dài một hơi. Hắn có thể không tốn chút sức nào để đối phó những loại người cậy mạnh không nói đạo lý, nhưng đối với người như vậy, hắn không... am hiểu ứng phó nhất.

“Dù sao một cái quần lót cũng không đáng mấy mao tiền, ta không cần.”Hắn liếc mắt nhiền con chó xấu kia, “Lần sau coi chặt chó của ngươi, đừng để chó nàng chạy loạn nữa.”

“Như vậy sao được? Tôi không thể như vậy...... ” Tên nam tử kia hết sức cố ý muốn chịu trách nhiệm.

“Không cần.”Liễu Ngạn Huân vửa thở dài một hơi, nhìn cái quần lót cũ đỏ lòm trong tay, “Có lẽ đây là ý trời. Cũ không mất đi, mới sẽ không đến......”

“Thiếu gia!”

Vừa lúc đó, đầu ngõ một chiếc xe màu đen xa hoa lái vào, dừng ở trước mặt hai người bọn họ, cửa sổ xe bị kéo xuống, bên trong có một lão nhân vẻ mặt khẩn trương gọi nam tử đang dắt chó.

“Thiếu gia! thì ra ngài chạy tới nơi này, mọi người tìm ngài tim vội muốn chết.” Lão nhân kia mở ra cửa xe, “Xin ngài lên xe! Người của công ty tới trong nhà tìm ngài rồi!”

“Lão Hâm, nhưng là hắn......” Tên nam tử kia có chút khó khăn, xoay người muốn nhìn Liễu Ngạn Huân, nhưng sớm đã không thấy hắn.

“Thiếu gia, có thể nhanh lên một chút sao! Làm cho người ta đợi lâu không tốt.”

“Làm sao không thấy?” Y vẻ mặt kinh ngạc.

“Thiếu gia, lên xe thôi!”

“Ta còn không có trả tiền cho hắn...... “

“Uông Uông Uông Uông...... “

Trải qua một trận lăn qua lăn lại, chiếc xe màu đen xa hoa kia rốt cục cũng nghênh ngang rời đi.

“Nguyên lai là thiếu gia nhà có tiền ngu ngốc a...... ” Liễu Ngạn Huân nâng má, ở trên tầng cao nhất nhìn chiếc xe kia đi xa, lẩm bẩm tự nói.

Đại khái là ABC sao? Nhìn y ngay cả quốc ngữ cũng nói được thất ling bát lạc, nói vậy nhất định là hậu quả ở ngoại quốc quá lâu.

Mới vừa thừa dịp xe của y chạy tới gần, Liễu Ngạn Huân xoay người trở lại trong căn hộ, chạy lên sân thượng nhìn tình huống phía dưới, không

nghĩ tới y lại còn cùng người tới đón y giằng co phía dưới, cứng rắn nói phải chịu trách nhiệm.

Ai....... Gặp gỡ người chính trực như vậy, thua là về phía hắn a.

“Hmm nhéo!” Liễu Ngạn Huân không nhịn được đánh một cái hắc xì thật to.(Ta để nguyên văn tiếng hắc xì của anh a, lần đầu nghe thất hắc xì loại này.)

Trong lúc bất chợt, hắn lúc này mới nhớ ra hôm nay là sinh nhật hai mươi lăm tuổi của mình.

“Ghê tởm....... “

Hắn gầm nhẹ, hôm nay phát sinh công việc bề bộn như vậy, hắn thật sự là xui đủ mẹ!

“Ngạn huân, tài liệu mang đủ sao?” Ông Lương Đồng thanh âm nghe vô cùng khẩn trương.

Điều này cũng khó trách, hôm nay là ngày các công ty phái ra các phần tử tinh anh, đi tới ‘Y Lê Toa Bạch’ đàm phán trọng đại đại biểu chỗ ở, cơm sau này.

“Ngày hôm nay là ngày chúng ta cùng Elizabetta nói hẹn bục sân khấu đây! Nghe nói ngoại trừ chúng ta,còn có năm công ty cũng muốn xé xác ăn khối bánh mì Elizabetta loại lớn đây!”

Elizabetta?

Nga! Đúng rồi, chính là người Anh quốc mở tiệm áo cưới đó sao!

Liễu Ngạn Huân có chút không nhớ được, khi thời điểm thời khắc đầu của hắn đau như muốn vỡ tung, hắn thật sự không cách nào làm thêm một bước tự hỏi.

“Ai! Tôi là đem tất cả hi vọng toàn bộ đặt ở trên người của cậu a.” Ông Lương Đồng cũng không có phát hiện mặt Liễu Ngạn Huân trắng bệch như tờ giấy, chẳng qua là tự mình bàn về chuyện hợp đồng.

“Tôi tin tưởng cậu nhất định có thể đánh bại tất cả các nhà công ty khác, tha nhà chúng ta kí được hợp đồng của Elizabetta.”

“Lão...... Lão bản...... “Liễu Ngạn Huân thử nghĩ nói cho ông Lương Đồng, “Tôi xem lúc này ngài có thể phải thất vọng một lần đó..... “

Ông Lương Đồng giống như là nghĩ tới điều gì, lập tức lấy tay che miệng, “Tôi thiếu chút nữa đã quên rồi, cậu mỗi lần trước lúc nói chuyện làm ăn cũng sẽ rất khẩn trương, không muốn cùng người khác nói chuyện....... “

“Không phải như vậy...... “Hắn vội vã giải thích.

“Tôi hiểu tôi hiểu, hiện tại cậu lớn nhất, tôi liền đem cậu đến nơi này.” Ông Lương Đồng vừa nói vừa lui về sau. “Tôi sẽ chờ lại đến đón cậu a!”

Hắn đưa mắt nhìn thân ảnh lão bản đối với hắn lòng tràn đầy mong đợi, cũng vô lực đuổi theo.

“Nga!” Đầu Liễu Ngạn Huân phát ra kháng nghị, hắn cứ như vậy mà bị ném lại phía tiệm cơm xinh đẹp trong đại sảnh, thật sự là xui xẻo đến điểm cao nhất.

Người thương yêu nhau bảy năm chạy, quần lót màu đỏ bị chó cắn phá, đồng thời cùng công ty áo cưới cổ quái trong truyền thuyết là khó chơi nhất đàm phán, bệnh đau nửa đầu của hắn lại tái phát!

Liễu Ngạn Huân lung la lung lay đi tới, hắn nhớ được vị đại biểu kia của Elizabetta ở tại ‘phòng tổng thống’, cho nên hắn phải nhanh lên một chút mới được, nhưng đầu của hắn thật là đau đến tận xương đi, hiện tại hắn chỉ cảm thấy trời đất xoay chuyển, choáng váng......

Ôm một tệp tài liệu dự đoán cao như núi nhỏ,Liễu Ngạn Huân không bao giờ... quản ánh nhìn chăm chú của người ở tiệm cơm trên hành lang nữa, chịu đau đầu không nổi liền ngồi chồm hổm xuống.

Ai có thể tới cứu hắn a?

“Quần lót BOY!”

Tại trường hợp an tĩnh như vậy, một tiếng quát tháo hết sức không tao nhã đột nhiên bật ra, trần trụi quanh quẩn ở tiệm cơm trong đại sảnh.

Liễu Ngạn Huân đột nhiên ngẩng đầu, hắn biết được thanh âm này!

Quả nhiên, hắn nhìn thấy một gương mặt tuấn tú mà nữ nhân khó có thể quên, cũng chính là chủ nhân con chó xấu kia.......

Hắn mặc một bộ tây trang màu đậm, mười phần vóc người tiêu chuẩn của người mẫu, hướng về phía mình chạy tới.”Nê sao lại ở chỗ này? Nê tằng sao rồi?” (phong cách nói chuyện của anh ==!!)

Nga! Trời ạ! Khó có thể...... Hắn mới vừa gọi chính là mình? Liễu Ngạn Huân nhức đầu lại tăng thêm mấy nghìn lần.
Chương trước
Chương sau
icon
TruyệnAZ là nền tảng mở trực tuyến, miễn phí đọc truyện chữ được convert hoặc dịch kỹ lưỡng, do các converter và dịch giả đóng góp, rất nhiều truyện hay và nổi bật được cập nhật nhanh nhất với đủ các thể loại tiên hiệp, kiếm hiệp, huyền ảo ...