Kiếm Hiệp

logo
Đoạt Hồn Chung

Đoạt Hồn Chung

Đại Qua Bích, vùng sa mạc giáp ranh Trung Nguyên và Mông Cổ.

Một lãnh địa khí hậu khắc nghiệt và huyền bí.

Ban ngày nóng như lửa.

Đêm đến lạnh thấu xương…

Nhưng ghê gớm nhất trong vùng là Hồ Lưu Sa cát chảy cuốn thân người và Động Không Đáy chôn vùi bao hào kiệt.

Nhưng tại sao hàng trăm năm qua, những cao thủ võ lâm vẫn kéo nhau tới đó để “một đi không trở lại.”

Ma lực nào thu hút họ?

Họ muốn tìm kiếm gì giữa sa mạc mênh mông?

Nào ai biết được?

Chỉ biết rằng những tay chọc trời khuấy nước, những người võ học cao thâm mỗi năm cứ ùn ùn đến đây để vợ con chẳng bao giờ còn được gặp.

Đổ Bác Chi Vương

Đổ Bác Chi Vương

Cờ bạc, sát phạt lẫn nhau trong cuộc đỏ đen…

Võ Lâm Đổ Thành giống như một bóng ma xuất hiện chấn động võ lâm thiên hạ. Cuộc đỏ đen sát phạt như những cơn lốc cuốn hút theo toàn bộ giới giang hồ. Trong Võ Lâm Đổ Thành ấy bài bạc sát phạt nhau bằng những gì? Tiền bạc? Sinh mệnh? Địa vị? Hoặc đến cả tình ái cũng đem ra đặt trên chiếu bạc?

Kẻ chuyên đánh bạc thì sát phạt bằng tiền bạc.

Kẻ là cao thủ võ lâm thì sát phạt nhau bằng sinh mạng. Còn những kẻ cầm đầu các môn phái lại sát phạt nhau bằng địa vị của mình. Các thanh niên nam nữ lấy ái tình ra sát phạt nhau. Bất cứ ai cũng có thể sát phạt bằng bất cứ cách nào mà mình thích.

Võ Lâm Đổ Thành đã tạo thành một trận phong ba cuồng loạn trên giang hồ, phàm đã là nhân vật võ lâm đều phải nhúng tay vào muôn nghìn tội ác trong Võ Lâm Đổ Thành. Mặc dù đã có nhiều kẻ khuynh gia bại sản trong cái thành ấy, thậm chí có kẻ mất cả địa vị, mạng sống nhưng vẫn còn những kẻ tiếp tục dấn thân vào vì những kẻ tiếp tục dấn thân vào và cũng có kẻ đã nổi tiếng trong cai thành đổ bác, cờ bạc… Năm này qua năm khác, Võ Lâm Đổ Thành vẫn như một bóng ma tồn tại.

Độc Cô Quái Khách

Độc Cô Quái Khách

Cô Ðộc Hiệp Ðộc Cô Nhạn là một kỳ tài võ học của võ lâm, không cần có sư phụ chỉ điểm mà chàng đã luyện thành một thân võ học tuyệt thế. Gần một trăm cao thủ của Cửu đại môn phái, tam giáo phái, thất bang và hào kiệt giang hồ truy sát chàng nhưng tất cả đều một đi không trở về. 

Thuần Vu thế gia với võ học gia truyền kỳ tuyệt võ lâm, hầu như không có đối thủ nhưng lại mắc phải chứng bệnh kỳ lạ vì vậy họ căm ghét tất cả các nhân vật võ lâm, âm mưu gây ra một trường huyết kiếp.

Ðộc Cô Nhạn đã dấn thân vào núi Nhạn Ðãng để điều tra về Thuần Vu thế gia và không ngờ chàng lại biết về lai lịch thân thế của mình. Chàng có mối quan hệ như thế nào đối với Thuần Vu thế gia đây? Sự thật dù trải qua bao nhiêu năm tháng cuối cùng thì vẫn được phơi bày ...

Động Đình Hồ Ngoại Sử

Động Đình Hồ Ngoại Sử

Đây là phần tiếp theo bộ Anh Hùng Lĩnh Nam.

Bỏ Rơi Vương Gia

Bỏ Rơi Vương Gia

Thể loại: Cổ trang, HE
Độ dài: 10 chương
Convert: ngocquynh520
Edit by cafe_chaud
Nhân vật: Long Đồ Bích x Uyển Chỉ U


Bởi vì Long Đồ Bích lỗ mãng phóng túng, không tuân thủ phu đạo*, từ hôm nay Uyển Chỉ U hưu phu, rời phủ.

Từ nay về sau, phu thê hết duyên, nam hôn nữ gía, đều không liên quan, vĩnh viễn không gặp, đến chết mới thôi!

*phu đạo: đạo làm chồng.

Hắn là thái tử người người đều muốn tranh giành xu nịnh, nàng là vị hôn thê tránh né hắn chỉ sợ không kịp.

Nàng làm mình có tiếng xấu, trăm phương nghìn kế làm cho hắn chán ghét nàng.

Chỉ vì nàng không muốn làm hoàng hậu của hắn, muốn cả đời sống cuộc sống bình thường.

Nào ngờ quỷ kế chẳng những bị hắn đoán được, còn bị sự cơ trí,  ôn nhu của hắn thuyết phục.

Hắn nói hắn lấy nàng không phải bởi vì thánh mệnh, cũng hứa hẹn hắn chỉ biết có một người vợ là nàng.

Không ngờ đêm tân hôn, hắn cùng những nữ nhân khác mây mưa bị nàng bắt được.

Nguyên lai hắn cưới nàng không phải bởi vì yêu nàng, mà là bởi vì nàng là “Phúc tinh” của hắn.

Chỉ có nàng có thể làm tiêu tan đi nguy hiểm của hắn, bảo vệ hắn an ổn ngồi trên ngôi vị hoàng đế.

Nếu hắn có thể thất tín, vậy nàng cũng sẽ không ngoan ngoãn làm oán phụ trong khuê phòng.

Đầu tiên, bắt đầu là “Dẫn bóng” chạy đến doanh trại địch nhân.

Nếu không phải đủ kích thích, nàng không ngại nói cho hắn biết, nàng muốn tái giá với thái tử địch quốc  . . . . . .

Đằng Tiên Bắc Ngạo

Đằng Tiên Bắc Ngạo

Bộ truyện của tác giả Vũ Quân được đăng hằng kỳ trên thời báo ĐỜI MỚI MAGAZINE.

Đạo Ma Nhị Đế

Đạo Ma Nhị Đế

Trên giang hồ ngoài nhất bang, nhị hội, thất đại phái, còn có tam vị lệnh chủ là Long Phụng Lệnh Chủ, Âm Dương Lệnh Chủ và Vô Tình Lệnh Chủ.  Long Phụng Lệnh Chủ đã hy sinh phế bỏ võ công của mình để đổi lại sự bình yên cho võ lâm trong 20 năm.

Tam công tử Triệu Sĩ Nguyên tiếp nhận Long Phụng Lệnh, cùng với nhị vị huynh trưởng ra sức trùng chấn lại võ lâm, đập tan âm mưu độc bá võ lâm của Vô Tình lệnh Chủ. Thế lực của Vô Tình Cung sau 20 năm vô cùng lớn mạnh, nguy hiểm trùng trùng, liệu họ có thể vượt qua để lấy lại uy danh của Long Phụng Lệnh Chủ năm xưa chăng?

Điệp Chi Chiến

Điệp Chi Chiến

Nơi có người thì có giang hồ, nơi có giang hồ thì khó tránh được thường xuyên phát sinh ra máu tanh chém giết và cừu hận phân tranh. Ngươi lừa ta gạt, câu tâm đấu giác, tranh quyền đoạt thế, cá lớn nuốt cá bé, thì diễn ra vô số kể. Giang hồ là một cái cấu tạo vừa khổng lồ, vừa kỳ quái, lại phi thường phức tạp. 

Nó giống như một vương triều, cũng có lúc hưng thịnh, có lúc suy bại. Từ mấy ngàn năm trước hình thành cho tới nay, luôn có rất nhiều bang phái trong một đêm quật khởi, rồi lại sau đó cũng không còn nữa. Thế gian ngày nay, trên giang hồ, thực lực hùng hậu nhất, tài lực sung tức nhất, nhân lực đông đảo nhất, chỉ có Cự Kình bang và Cuồng Sa hội. Câu chuyện cũng bắt đầu và kết xoay quanh hai đại bang phái này.

Đoạn Hồn Tuyệt Cung

Đoạn Hồn Tuyệt Cung

Thánh kiếm Nam Chính Hùng và Bích Lạc Tiên Cơ vì muốn bảo toàn kỳ thư võ học mà liều mạng tử chiến với quần ma trên đỉnh Băng Sơn. Con trai của họ là Đông Bích tuy được Thanh Y tiền bối cứu thoát nhưng cũng không thoát khỏi cảnh bị kẻ thù truy sát. 

Hoàn cảnh đẩy đưa khiến cậu bé này được các cao tăng Thiếu Lâm Tự cứu về chữa trị và truyền thụ nội công tâm pháp. Xin các bạn theo dõi truyện để cùng phiêu lưu với Đông Bích trên đường tầm sư học đạo.

Sống Lại Thành Mục Niệm Từ

Sống Lại Thành Mục Niệm Từ

Thể loại: Trùng sinh, đồng nhân truyện Anh hùng xạ điêu
Edit: Vân Nhi
Convert: Ngocquynh520
Beta: Asako

Sau khi chết đi, nàng lại trọng sinh trở thành nữ nhân vật phụ thê thảm nhất trong tiểu thuyết Anh Hùng Xạ Điêu: Mục Niệm Từ

Nàng không muốn sẽ yêu một người thâm độc lại chết sớm như Dương Khang. 

Lại càng không muốn mình phải chịu cảnh hồng nhan bạc mệnh.

Càng không muốn đứa con chính mình khó khăn, vất vả sinh ra lại phải trở thành Thần Điêu Đại Hiệp…

Nàng chỉ muốn… tìm được một người yêu thương nàng ở nơi loạn lạc đao binh này, cùng nàng bình thản hạnh phúc trải qua cuộc sống này…

Độc Hiệp Phi Long

Độc Hiệp Phi Long

Nói tới thể loại truyện kiếm hiệp chắc chắn những ai ưa thích thể loại này đều phải biết tới tác giả Hoa Mãn Thiên với hàng loạt tác phẩm hay như: Ảo Thế, Bích Linh Ma Ảnh, Cổ phật Tâm Đăng... Và trong đó có truyện Độc Hiệp Phi Long mà các bạn chuẩn bị đọc đây là một trong 5 tác phầm hay nhất của ông.

Cữu Chưởng Huyền Công

Cữu Chưởng Huyền Công

Theo mình đánh gia thì cốt truyện khá hay, những đoạn ấy ấy trong truyện này cũng khá nhiều, miêu tả sống động hơn cả Ưu Đàm Hoa.

Mấy bác cứ tìm những chỗ nào có nhân vật Tần Á Mỵ mà đọc thì biết :D Tất nhiên còn những đoạn khác nữa. Nhưng đây là nhân vật đặc biệt trong truyện, từ một cô gái là liễu yếu đào tơ, là người yêu đầu của nhân vật chính (nhưng mà sau này thì bỏ), sau trở thành ma nữ dâm nhất giang hồ, võ công cũng siêu.

Cổ Phật Tâm Đăng

Cổ Phật Tâm Đăng

Mười tám năm về trước, trên chốn giang hồ đồn đãi rằng tại vùng Tây Tạng có xuất hiện một quyển kỳ thư, tên là Tàm Tang Khẩu Quyết. Quyển sách này là một vật quí báo nhất đời đối với người luyện võ, vì ai đọc nó rồi, thì có thể trở nên một bậc võ công cái thế.

Vì vậy mà biết bao nhiêu bậc dị nhân lũ lượt kéo nhau về Tây Tạng, gồm toàn những tay cao thủ trong các môn các phái. Nhưng những vị cao thủ đến Tây tạng thì bị một nhóm người bịt mặt chặn đường, rồi bị họ kềm chế, phải hứa với họ rằng từ đây về sau không còn đặt chân đến giới giang hồ nữa. Những vị cao thủ này sau đó tìm người thế thân cho mình bằng cách truyền độc môn công phu của môn phái mình với điều kiện là làm cho mỗi người một việc.

Vậy việc đó là việc gì? Có nguy hiểm đến tính mạng không? Nguyên nhân của sự việc ra sao?

Chuyện Xấu Nhiều Ma

Chuyện Xấu Nhiều Ma

坏事多磨 (Chuyện xấu nhiều ma: Có nghĩa là làm chuyện xấu khó khăn)
Nội dung: Ân oán giang hồ, võ hiệp, HE
Nhân vật chính: Tả Tiểu Tiểu
Phối hợp diễn: Rất nhiều
Số chương: 116 chương + 3 ngoại truyện
Convert: Tàng Thư Viện
Editor: Thiếu Quân
Beta: Tư Đồ Hiểu Sa


Ta là một nữ nhân, ta viết võ hiệp, bởi vậy đây là võ hiệp ba xu.

Ta là một người qua đường, ta viết võ hiệp, bởi vậy đây là võ hiệp của người qua đường.

Ta là một tục nhân, ta viết võ hiệp, bởi vậy đây kỳ thực là võ hiệp thô thiển.

Ta là một kẻ đi buôn, ta  viết võ hiệp, bởi vậy  đây là võ hiệp tràn đầy âm ưu quỷ kế.

Ta là người tốt, ta viết võ hiệp, bởi vậy đây là võ hiệp tỷ lệ tử vong cực thấp.

Ta là một kẻ không bình thường, ngẫu nhiên viết võ hiệp, bởi vậy đây không phải võ hiệp bình thường.

Bao gồm:

Quyển một: Hiềm nghi phá án

Quyển hai: Bạo lực khủng bố

Quyển ba: Ngược luyến tình thâm

Quyển bốn: Võ hiệp huyền huyễn

Ngũ Hồ Chiến Sử

Ngũ Hồ Chiến Sử

Triều đại nhà Hán từ lúc Hán Cao Tổ chém rắn trắng, dựng cờ khởi nghĩa, thống nhất thiên hạ. Sau lại được Hán Quang Vũ Đế trùng hưng, truyền đến đời Hiến Đế thì phân chia thành tam quốc Ngụy, Thục, Ngô. Tam quốc đỉnh lập, chia ba thiên hạ được sáu mươi năm thì quy về họ Tư Mã, lập nên nhà Tấn, thiên hạ thái bình, đến khi họ Tư Mã suy bại, xảy ra loạn bát vương, Ngũ Hồ quật khởi. Hai mươi lăm năm sau, người Hung Nô vây hãm Trường An, hoàng đế Tư Mã Nghiệp ra hàng. Họ Tư Mã dời về Giang Tả, cùng người Hồ phân chia thiên hạ, lập nên nhà Đông Tấn.

Quận Thanh Hà thuộc về Mạc châu, thời Xuân Thu thuộc nước Tấn, thời thất quốc thì thuộc Triệu, đến khi Tần Thủy Hoàng thống nhất thiên hạ, cải thành Cự Lộc quận, về sau Hán Cao Tổ lại đổi Cự Lộc quận thành Thanh Hà quận, Thanh Hà quận có tổng cộng mười bốn huyện, là một quận quan trọng thời Tần, đến thời Hán lại là quận nắm đầu mối tin tức. Quận Thanh Hà tuy lớn như thế nhưng huyện Thanh Hà lại chỉ là một huyện nho nhỏ.

Cát Bụi Giang Hồ

Cát Bụi Giang Hồ

Một tác phẩm kiếm hiệp của nhà văn nổi tiếng Cổ Long.

Chấn Thiên Kiếm Phổ

Chấn Thiên Kiếm Phổ

Có một vị cao nhân bí ẩn, sau hơn ba mươi năm giam mình nơi sơn lâm cùng cốc, luyện rèn miệt mài, sáng chế ra được thanh Chấn Thiên Kiếm và Chấn Thiên Kiếm Phổ.
Sau lần đại bại dưới tay của kẻ thù, vị cao nhân này lui vào ẩn tích giang hồ, luyện tập lại võ công mong có dịp trả được thù xưa. Nhưng khi công phu đã đạt đỉnh tối cao, cũng là lúc kẻ thù của ông lìa đời.

Ôm mối hận ngàn đời không trả được, vị cao nhân mai danh ẩn tích, để lại cho giang hồ thanh Chấn Thiên Kiếm và bí kíp Chấn Thiên Kiếm Phổ mà tương truyền rằng gồm có mười chiêu kiếm pháp và chưa bao giờ có cao thủ nào có thể đỡ nổi hai chiêu.

Cũng chính vì hai vật báu ấy mà hơn trăm năm sau giang hồ võ lâm không có một ngày nào yên ổn. Họ ráo riết truy tìm tung tích của thanh Chấn Thiên Kiếm và bí kíp Chấn Thiên Kiếm Phổ. Có truyền thuyết cho rằng nơi chôn giấu báu vật là núi Tử Nha. Nhưng trên giang hồ, người ta cho đó là nơi ngự trị của thần chết, bởi vì đã có không ít kẻ vì tham vọng tìm đến mà chẳng có một ai quay trở về.

Núi Tử Nha có thật sự là nơi chốn cất giấu vật báu hay không? Mời bạn bước vào những ngày sóng gió trên giang hồ với "Chấn Thiên Kiếm Phổ".

Cô Gái Áo Vàng

Cô Gái Áo Vàng

Cô gái áo vàng hay còn gọi là Hoàng Sam nữ tử là nhân vật hay được nhắc tới trong các tác phẩm kiếm hiệp, nay đã có riêng bộ truyện của mình.

Ảo Thế

Ảo Thế

Một tác phẩm ngôn tình cổ trang có chút hơi hướng kiếm hiệp của tác giả Thương Nguyệt.

Âm Công

Âm Công

Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người" người làm kế sinh nhai.

Một lần Bạch Bất Phục chứng kiến được trận giao tranh của Tam Quái Tam Nhãn và Giáo chủ Hắc Y Giáo, trận chiến xảy ra quyết liệt dẫn đến tình trạng “lưỡng bại câu thương”. Trận đâu kết thúc, Bạch bất Phục định đem mấy người này chôn để kiếm chút ít ngân lượng. Nào ngờ giáo chủ Hắc y Giáo còn sống. Bạch Bất Phục được giáo chủ truyền cho mười năm công lực, đồng thời cũng bị khống chế bắt phải mang khẩu quyết của “Bích Dạ Sáo Khúc” truyền lại cho con gái y.

Bạch Bất Phục về nhà thì đột nhiên bị ngất và khi tỉnh dậy mười năm công lực đột nhiên biến mất.

Ai đã làm cho Bạch Bất Phục mất công lực ?

Thân thế của Bạch Bất Phục ra sao?

Bí mật của Bích Dạ Đầm là gì ?

Tại sao Bạch Bất Phục trở thành cung chủ Bích Dạ Cung ?

Bí mật sẽ được giải đáp khi đọc trọn bộ “Âm Công”... 

Âm Dương Tam Thư Sinh

Âm Dương Tam Thư Sinh

Nam Cung Bảo là một toà lầu các kiến trúc theo lối cung điện do Bảo chủ Nam Cung Đại Hiệp xây dựng lên.

Nam Cung Bảo Chủ xuất thân là một phú gia, học vấn uyên thâm, văn võ toàn tài, và có thanh danh cực cao trong võ lâm. Còn Nam Cung phu nhân thì xinh đẹp tuyệt vời, gần xa nức tiếng. Vì thế có một nhóm người ghen tức, đố kỵ, ganh ghét và đã âm mưu với nhau phá hoại Nam Cung Bảo, giết chết Nam Cung Bảo Chủ, và bắt cóc Nam Cung phu nhân. Con trai của họ may được cao nhân cứu thoát. Vị cao nhân còn tiết lộ rằng Nam Cung phu thê chỉ là dưỡng phụ dưỡng mẫu của chàng thanh niên nà.

Vậy tên thật của chàng thanh niên này là gì? Cha mẹ là ai? Còn sống hay đã chết? Vì lý do gì cậu ta được hai vợ chồng Nam Cung Bảo Chủ nuôi dưỡng? Giữa họ có quan hệ như thế nào? Và kẻ thù của chàng thanh niên này là ai?

Anh Hùng Lĩnh Nam

Anh Hùng Lĩnh Nam

Một tác phẩm về lịch sử có yếu tố kiếm hiệp cực kỳ hay và công phu của <Yên Tử Cư Sĩ> Trần Đại Sỹ.

Ẩn Long Đại Hiệp

Ẩn Long Đại Hiệp

Mười mấy năm về trước Phong Dương Tử xuất thân không phải là danh môn nhưng nhờ thông minh và siêng năng tập luyện võ công mà trở thành cao thủ trong võ lâm. Ngoài thông minh Dương Tử còn có khẩu tài nên được võ lâm chọn làm Minh Chủ.

Sau một thời gian làm Minh Chủ, Phong Dương Tử vì thê tử mà bỏ bê việc giang hồ. Chính gì vậy mà tất cả người trong giang hồ chê trách. Phong Dương Tử vì thanh danh Minh Chủ mà phải mang kiếm trở lại giang hồ để điều tra những dụ huyết án xảy ra gần đây trong võ lâm.

Sau một năm điều tra, Phong Dương Tử phát thiệp võ lâm để kể rõ những vụ án mà ông đã điều tra ra cho võ lâm chính phái được biết. Võ lâm đại hội vừa bắt đầu, có một thiếu phụ kề tai Minh Chủ nói nhỏ thì lập tức minh chủ nói một câu "Thà chết vinh còn hơn sống nhục" rồi tự sát ngay tại chỗ. Không ai biết người thiếu phụ là ai và nói những gì mà khiến minh chủ phải tự sát. Cho đến thất đại môn phái cũng không hề để ý đến vụ án của Minh Chủ và bỏ qua suốt mười mấy năm dài.

Xin mời quý đọc giả hãy đi sâu vào để biết thêm về người thiếu phụ và tại sao thất đại môn phái không điều tra minh bạch về cái chết của Minh Chủ trong suốt hơn mười năm qua.

Án Trì Truy Xứ

Án Trì Truy Xứ

Bộ truyện kiếm hiệp có chút yếu tố trinh thám với bối cảnh cổ trang của tác giả Trung Quốc khá gạo cội Trần Thanh Vân.

Bất Tử Thần Long

Bất Tử Thần Long

Truyện nói về Nam Cung Bình xuất thân từ Nam Cung Thế Gia, một gia đình hiển hách giàu có, phú xưng địch quốc, lại là một trong những đệ tử chân truyền của Bất Tử Thần Long. 

Thay vì phải được hưởng một đời sống sung sướng an nhàn, được 
các bằng hữu trên giang hồ ca tụng vị nể, mà không hiểu vì sao lại đi chung với đệ nhất dâm nữ của võ lâm, một con người mà toàn thể giang hồ đều oán hận, để rồi chính chàng cũng bị căm ghét, bị truy đuổi.

Mối tình giữa chàng và đệ nhất dâm nữ Mai Ngâm Tuyết tuy rất đẹp nhưng lại gần như tuyệt vọng, vì cả hai ngườiđã không môn đăng hộ đối, lại còn chênh lệch rất xa về thanh danh lẫn tuổi tác. Liệu rồi mối tình này sẽ kết thúc như thế nào? Trong hoan hỷ hay trong bi ai? Xin mời các độc giả theo dõi.

Bí Thư Tiên Kiếm

Bí Thư Tiên Kiếm

Một tác phẩm kiếm hiệp đặc sắc của tác giả truyện cổ trang khá nổi tiếng Trần Thanh Vân.

Phiêu Du Giang Hồ

Phiêu Du Giang Hồ

Thượng Quan Tình, mười bảy tuổi, là một thiếu nữ thế kỷ Hai mươi mốt hết sức bình thường, do sai sót nhỏ của người bạn sáng chế thiên tài Giang Thần, cô đã xuyên không trở về thời cổ đại. Tại đây cô bị mọi người nhầm lẫn với Thượng Quan nữ hiệp sau cái chết bất ngờ của vị nữ hiệp này.

Nhờ thân phận mới, Thượng Quan Tình có được mối lương duyên đầy “oan nghiệt” với bốn huynh đệ nhà Âu Dương. Mặc dù cô đã “n+1” lần trốn tránh nhưng vẫn không thoát khỏi vòng vây của bốn “mỹ nam” này.

Một Âu Dương Thiếu Nhân yêu mị, háo sắc nhưng cũng rất dịu dàng.

Một Âu Dương Huyền lạnh lùng, cao ngạo nhưng luôn âm thầm bảo vệ.

Một Âu Dương Y ngọt ngào, lãng mạn nhưng thi thoảng lại rất quái gở

Lại thêm Âu Dương Thiếu Nhiên vô cùng ngây thơ, đáng yêu.

Bốn huynh đệ nhà Âu Dương cũng là những người đầu tiên biết được bí mật về thân phận thực sự của Thượng Quan Tình. Cũng chính vì vậy mà kế hoạch “đào tạo” một “nữ hiệp” Thượng Quan Tình đại danh đỉnh đỉnh, võ công siêu phàm, uy chấn giang hồ đã ra đời. Và bắt đầu từ đó, Thượng Quan Tình tội nghiệp của chúng ta ngày ngày rửa mặt bằng nước mắt, ôm uất hận mà đi ngủ vì sự “dạy dỗ” đầy tâm huyết của bốn mỹ nam nhà Âu Dương.

“Tiểu Tình, hôm nay chúng ta sẽ luyện cưỡi ngựa. Hãy tưởng tượng chút xíu nhé. Nàng và ta đang ở trong một khu rừng, thúc ngựa phi như bay, giống như chú chim nhỏ giữa rừng xanh đang dang rộng đôi cánh vậy. Cảnh tượng thật đẹp biết bao, trước mặt chúng ta ngập tràn hoa tươi như tắm mình dưới ánh trăng sáng, lúc đó màn đêm đã…”

“Dừng! Đừng nói nữa!”, tôi vội vàng cắt lời huynh ấy.

“Âu Dương Y, huynh có chắc là phải luyện cưỡi ngựa trong rừng mới được không?”

“Tiểu Tình à, nàng không thấy lãng mạn hay sao?”

Cảm giác mồ hôi lạnh như bão lốc túa khắp người tôi thế này là sao?

Nhưng! Tôi có một dự cảm không lành, mặc dù quái nhân năm nào cũng có, nhưng quái nhân năm nay lại đặc biệt đông. Kỳ lạ, tại sao lại dừng ngựa? Tôi nhìn về phía trước, miệng há thành hình chữ O.

“Âu… Âu Dương Y! Ở… ở đây sao lại có hổ thế?”

“À! Ha ha! Tiểu Tình à, đây là con vật yêu quý mà ta muốn tặng nàng. Nàng thích không?”, Âu Dương Y vẻ mặt nịnh nọt nói với tôi.

“Âu Dương Y, đồ dã man, đồ biến thái!”, con ngựa sợ hãi vội lao đi như bay, còn tôi tìm mọi cách cố sống cố chết bám chặt vào cổ nó.

Cuối cùng, số phận của Thương Quan Tình sẽ đi đâu về đâu? Mời các bạn đón đọc “Phiêu Du Giang Hồ” của tác gải Hạ Tiểu Mạt để theo dõi câu chuyện này nhé.

Ác Thủ Tiểu Tử

Ác Thủ Tiểu Tử

Chu Mộng Châu một đứa trẻ mồ côi con một của một kiếm khách lừng danh, lớn lên trong Liên Vân Bảo bị ức hiếp đủ thứ nên khi ra đi đă thề sẽ trở lại khi thành tài.

Trên bước đường lưu lạc, tình cờ chàng đă được Kim La Hán, một nhà sư, một kiếm khách hữu hạn, nhận làm đệ tử nhưng không dạy, mà lại giao cho nhiệm vụ quan trọng phải thực hành trước khi thụ huấn. Nhiệm vụ đó là ǵ? Cha của chàng v́ sao tử vong? Mẹ chàng là ai? Chu Mộng Châu sẽ ra sao ... Mời bạn vào xem để thoả đáp mọi nghi vấn ...

Âm Dương Thần Chưởng

Âm Dương Thần Chưởng

Truyện xoay quanh về ba nhân vật chính: Thảo Sương, Hồ Sơn và Giang Lâm. Họ cùng nhau phiêu bạc giang hồ để tìm về nền võ học chí tôn, đó chính là bí kíp âm dương thần chưởng!

Tĩnh Lạc Truyền Kỳ

Tĩnh Lạc Truyền Kỳ

Thể loại: Xuyên Không, Sủng, Nữ Cường, Giang Hồ

Một cô gái hiện đại vì một sự nhầm lẫn mà chết đi…

Duyên phận cho nàng một cơ hội được ‘ tá thi hoàn hồn’…

Lần nữa tỉnh lại, nàng chỉ là một đứa trẻ sơ sinh…

Nàng là kết quả của một sai lầm do một lần say rượu của phụ thân…

Họ nói nàng là “ khắc tinh”, là một kẻ xui xẻo, sẽ mang tai họa đến cho người xung quanh….

Phụ thân không quan tâm, mọi người ra sức ức hiếp “ nhị tiểu thư” là nàng đây….

Mẹ nàng chỉ là một nha hoàn ‘thấp cổ bé họng’, chỉ biết cam chịu số phận, nàng vì mẹ mà nhẫn 10 năm, âm thầm sống….

Nhưng… sức chịu đựng con người là có giới hạn. mẹ nàng bị bọn người kia hại chết.

Lý do để nàng nhẫn nhịn đã không còn, nàng rời bỏ nơi đau thương này mà ra đi…

“ Các người hãy chờ đấy, ta sẽ quay về báo thù.” Trước khi đi, nàng đã tự thề với lòng như thế…

Một cô bé chỉ 10 tuổi đã bắt đầu lưu lạc giang hồ để rồi từ đây…giang hồ dậy sống…. thiên hạ giao tranh…phong vân nổi lên chỉ vì sự xuất hiện của một nữ tử…

Một câu chuyện truyền kì từ đó mà bắt đầu…

Anh Hùng Bắc Cương

Anh Hùng Bắc Cương

Xin đọc bộ Thuận Thiên Di Sử trước khi đọc bộ Anh Hùng Bắc Cương.

Quý độc giả đã đọc Anh-hùng Tiêu-sơn giai đoạn một, mang tên Thầy tăng mở nước. Thấy tăng mở nước không phải là tên mới, vì đã xuất hiện vào đầu thế kỷ thứ mười hai, để chỉ chư vị tăng ni hồi đó biến đổi Phật-giáo từ Ấn-độ, Trung-quốc qua, thành một Phật-giáo dân tộc. Nhân ở hoàn cảnh mất nước lâu dài trong gần nghìn năm, các ngài đã lồng đạo pháp đức Thế-tôn với chủ đạo tộc Việt thời vua Hùng, vua An-Dương vua Trưng làm một. Bởi vậy mới có câu: “Đạo pháp bất dị quốc đạo”.

Vì nước mất đã lâu, nay các ngài dựng lại được, nên người đương thời dùng câu Thầy tăng mở nước để ghi nhớ công ơn.

Đạo-pháp, dân tộc là một không có nghĩa toàn thể tộc Việt phải sống trong đạo Phật, mà có nghĩa: Đem đạo pháp của đức Thế-Tôn ra giúp dân tộc. Đem đức từ bi, hỷ xả làm căn bản trong việc trị dân.

Giai đoạn hai, chỉ rõ một Phật-tử trong ngôi vị hoàng đế, đem đạo pháp ra trị nước, làm cho dân chúng ấm no, sung sướng như thời vua Hùng, vua Trưng. So sánh với Trung-nguyên bấy giờ hoàn toàn dùng Nho, khác hẳn. Thế nhưng không có ma sao có Phật? Bởi vậy trong triều Thuận-Thiên hoàng đế (Lý Thái-tổ) quên ăn, quên ngủ lo cho dân, thì ma qủi hiện ra dưới lớp Hồng-thiết giáo. Lại có những con ma, con quỷ đội lốt tăng ni như Nguyên-Hạnh, Hoàng-Liên, Thạch-Phụng.

2. Đến giai đoạn ba thời đại Tiêu-sơn biến sang một nét mới, thuật công cuộc phòng ngự biên cương phía Bắc của 207 khê động, tức các bộ lạc dân tộc thiểu số. Suốt mấy nghìn năm, cho đến nay, các khê động như hàng rào, bảo vệ Bắc-cương Đại-Việt.

Vào thời vua Hùng, vua An-Dương, vua Trưng, lãnh thổ nước ta tới hồ Động-đình. Riêng lĩnh địa quận Giao-chỉ gồm lưu vực sông Hồng tức Bắc-Việt ngày nay và vùng lưu vực sông Tả-giang, Hữu-giang tức vùng Nam Trung-quốc như : Lộc-xuân, Nguyên-dương, Khâu-bắc, Văn-sơn, Phú-định (thuộc Vân-Nam). Một phần phía Tây-Nam sông Tả-giang như Điền-lâm, Bách-sắc, Điền-dương, Điền-Đông, Sùng-tả, Bồ-Bắc, Nhạc-xuyên thuộc Quảng-Tây.(1)

Những năm 1981-1982-1983 khi công tác cho Liên-hiệp các viện bào chế châu Âu (Coopérative Européenne Pharmaceutique, viết tắt là CEP), Ủy-ban trao đổi Y-học Pháp-Hoa (Comité Médical Franco-Chinois, viết tắt là CMFC) du hành sưu khảo trong các vùng trên, tôi đã được phỏng vấn trước sau gần năm mươi giòng họ trong vùng này. Có tới bốn mươi ba giòng cho biết gia phả chép rằng, tổ tiên họ vào thời Tống còn là người Việt. Tôi cũng mò mẫm vào bảo tàng viện địa phương, cơ quan bảo tồn di tích cấp xã để nghiên cứu về kết quả những cuộc khai quật trong các vùng nói trên.

Một số mộ tìm thấy những viên gạch trên nắp quan tài ghi tên người quá cố với những niên hiệu của:

  • Vua Lê-đại-Hành như Thiên-Phúc (980-988) Hưng-thống (989-993) Ứng-thiên (994-1005),
  • Vua Lý Thái-Tổ như Thuận-Thiên (1010-1028), Lý Thái-Tông như Thiên-Thành (1028-1033) Thông-Thụy (1034-1037).

Di tích gần nhất là ngôi mộ giòng họ Quách ở vùng Điền-Đông thuộc Quảng-Tây ghi:

Quách công húy Tuần. Thụy Minh-Mẫn
Chung ư thập tam nhật, thập nhị nguyệt, Tý thời
Kim vương Đại-Định, bát niên, Ất-Mão

Nghĩa là: Ông họ Quách tên là Tuần, tên thụy là Minh-Mẫn, từ trần giờ Tý ngày mười ba, tháng chạp. Nhằm niên hiệu đức vua Đại-Định năm thứ tám, tức năm Ất-Mão. Tra trong sử, Đại-Định là niên hiệu của vua Lý Anh-Tông. Năm thứ tám là năm 1147.

Tại Khâu-bắc, Văn-sơn, Phúc-định thuộc Vân-Nam còn có đền, miếu thờ công chúa Bảo-Hòa, nhưng không biết công chúa Bảo-Hòa Lý hay Thân. Người ta đã khai quật nhiều mộ người Việt, ghi lại những di tích đời Trần với niên hiệu vua Trần Thái-Tông, Nhân-tông.

Giữa hai vùng đồng bằng Tả-giang, Hữu-giang với Trung-châu Bắc-Việt chia cách nhau bằng khu rừng núi Bắc-biên ngày nay. Trong đám rừng núi này có 207 nhóm sắc tộc Mèo, Thái, Mán, Nùng, Tày, Mường. Sử gia Trung-quốc gọi họ là Man-dân, hoặc Khê-động. Sự thực những khê-động là di tích của các Lạc-ấp thời vua Văn-lang, Âu-lạc, Lĩnh-Nam còn sót lại.

Khi Mã Viện chiếm trọn Lĩnh-Nam. Y trồng một cột Đồng-trụ ở biên giới Giao-chỉ, Quế-lâm, Tượng-quận. Nếu vậy, đồng trụ phải nằm ở khu tứ giác Nam-ninh, Liễu-châu, Bắc-sắc, Nam-đơn, chứ không thể nằm trong lãnh thổ Bắc-Việt.

Thời vua Ngô đánh quân Nam-Hán, ngài chỉ đuổi chúng khỏi trung châu Bắc-Việt, tới vùng núi non Bắc-cương ngày nay, tức đuổi khỏi phần lưu vực sông Hồng, chứ không đuổi khỏi lĩnh địa Giao-chỉ cũ. Từ đấy biên cương Hoa-Việt ngăn cách nhau bằng khu núi non Bắc-cương với 207 khê động.

Trong thời gian Bắc-thuộc, các khê-động và biên cương không đặt ra. Vì người Hoa coi toàn thể lãnh thổ ta thuộc Thiên-hạ tức đất của họ.

Lúc vua Lê Đại-Hành đánh Nam-Hán, cũng không chiếm lại lãnh thổ Lĩnh-Nam cũ đã đành, mà không đòi lại toàn vẹn cố thổ Gia-chỉ. Thành ra các khê-động khi ta mạnh theo ta, khi Tầu mạnh theo Tầu.

Đến đời Lý, Đại-Việt giầu mạnh, triều đình mới nghĩ đến việc chiếm lại 207 khê động, vì biết mình ở gần, Tống ở xa.

Việc đầu tiên, vua Lý Thái-Tổ (Thuận-Thiên hoàng đế) phong cho Thân Thiệu-Anh thống lĩnh 207 khê-động. Ngài gả công chúa thứ nhì cho con Thiệu-Anh là Thừa-Qúy, với sắc phong Lĩnh-Nam bảo-quốc, hoà dân công chúa, gọi tắt là công chúa Bảo-Hòa. Hai người ra sức tranh dành thống nhất các khê động nhưng không thành.

Con của công-chúa Bảo-Hòa cùng phò mã Thân Thừa-Quý là Thân Thiệu-Thái lại được vua Lý Thái-Tông gả công chúa Bình-Dương cho. Chính công chúa Bình-Dương, cùng phò mã Thân Thiệu-Thái đã thành công trong việc chiếm lại toàn vẹn 207 khê động, thống nhất thành nước Bắc-biên. Hai vị còn tiến lên phía Bắc vùng núi đi vào vùng lưu vực Tả, Hữu-giang.

Bộ sách này thuật giai đoạn chiến tranh đó. Giai đoạn dành cố thổ trong thời đại Tiêu-sơn mang tên Bình-Dương ngoại sử, Bình-Dương ngoại truyện hoặc Anh-hùng Bắc-cương.

Tiếc thay, vùng đất đồng bằng phía Bắc của 207 khê động, vào thời Lê giặc Mạc Đăng-Dung hiến cho quân Minh, và vào thời Pháp thuộc người Pháp cắt phần nữa cho Trung-hoa dân quốc (2) Đau hơn, gần đây cuộc chiến tranh Hoa-Việt. Việt bị mất 56 xã thuộc vùng Cao-lạng (3) . Sau cuộc chiến, phía Việt quên, không nhắc nhở gì tới đòi lại.

3. Huyền sử kể rằng quốc tổ Kinh-Dương kết hôn với công chúa con vua Động-đình. Rồi quốc tổ Lạc-Long kết hôn với công chúa Âu-Cơ. Sau khi kết hôn cả hai vị quốc tổ đều đưa quốc mẫu lên núi Tam-sơn trên hồ Động-đình hưởng thanh phúc ba năm. Khi các vị lên núi Chín vạn hoa tầm xuân nở. Sau này, vào thời Lĩnh-Nam, anh hùng cũng đại hội trên núi Tam-sơn tuyên cáo khởi binh. Tiếp theo, có hai trận đánh kinh thiên động địa xẩy ra tại đây.

Phía Nam hồ Động-đình là sông Tương chảy theo hướng Bắc về Nam, qua Hồ-Nam, Quảng-Tây. Bên hữu ngạn sông Tương có ngọn núi Thiên-đài là nơi vua Đế-Minh lập đàn tế cáo trời đất, phong cho con trưởng làm vua phương Bắc (nay là Trung-quốc) tức vua Nghi; con thứ làm vua phương Nam (nay là Việt-Nam) tức vua Kinh-Dương. Di tích đó nay vẫn còn.

Huyền sử ghi rằng: Lạc-Long quân chia trăm con đi khắp nơi qui dân lập ấp, mỗi năm hội nhau tại cánh đồng Tương một lần.

Vì những lý do đó, đầu năm 1981, tôi lấy máy bay đi Bắc-kinh, đổi máy bay từ Bắc-kinh đi Trường-sa. Từ Trường-sa tôi dùng xe đi lên Nhạc-dương trấn, rồi thuê xuồng thăm hồ Động-đình, núi Tam-sơn, Quân-sơn. Tôi quan sát chi tiết phong cảnh, hoa cỏ vào tiết Xuân để tường thuật cuộc khởi nghiã cùng hai trận đánh vào thời vua Trưng cho đúng.

Sau đó tôi đi thăm Tương-đài, ba cánh đồng Tương: Tương-Nam, Tương-trung, Tương-Âu và Thiên-đài.

Trong bộ Anh-hùng Bắc-cương này, tôi sẽ thuật chi tiết những sự kiện đó.

Xin kính mời quý độc giả đọc Anh-hùng Bắc-cương, để thấy tổ tiên ta anh hùng như thế nào.

Viết tại Paris ngày giỗ tổ Hùng-vương năm Tân-Mùi (1991).

Ghi chú

(1) Độc giả có thể tìm hiểu rõ ràng hơn vấn đề này xin đọc những bài nghiên cứu về lịch-sử, địa lý, triết học , văn hóa Việt của các vị học giả đã đi tiên phong như: Nguyễn Đăng-Thục, Lương Kim-Định, Thái Văn-Kiểm.

(2) Hoàng-xuân-Hãn, Lý-thường-Kiệt, nhà xuất bản Sông-Nhị Hà-nội 1949. Trang 88.

(3) Việc này xẩy ra năm 1978.

Thuận Thiên Di Sử

Thuận Thiên Di Sử

Xin đọc bộ Anh Hùng Tiêu Sơn trước khi đọc bộ Thuận Thiên Di Sử.

Quý độc giả đã đọc chín trăm trang, bộ Anh-hùng Tiêu-sơn, giai đoạn một, mang tên Thầy Tăng Mở Nước. Danh từ Thầy Tăng Mở Nước xuất hiện vào đầu thế kỷ thứ mười một. Các sử gia tranh luận bao năm về vấn đề: Thầy Tăng đó chỉ vào ai? Ngài La Quý-An? Ngài Vạn-Hạnh? Ngài Lý Khánh-Vân hay Ngài Bố-Đại? Như quý độc giả thấy, tất cả các Ngài, chứ không phải một Ngài.
Cho đến nay, không ai xác nhận danh tự ấy chỉ vào vị nào! Sự thực bấy giờ các tăng sĩ đều quan niệm Đạo pháp, dân tộc là một. Cũng như mới đây, hoàn cảnh đất nước, đã khiến linh mục Lương Kim-Định nêu ra: Linh-mục phải một vai vác Thánh Giá, một vai gánh Non Sông. Còn hầu hết các tăng ni, dù giòng nào, dù chi nào, dù phái nào, cũng ngửa mặt nhìn về thời đại Tiêu-sơn, suy ngẫm hành sự sao cho đúng với tinh thần Đạo Pháp – Dân Tộc là một.

Giai đoạn thứ nhì của bộ Anh-hùng Tiêu-sơn mang tên Thuận-Thiên di sử. Thuận-Thiên là niên hiệu của vua Lý Thái-Tổ. Ngài sinh ngày 12 tháng 2 năm Giáp-Tuất (8-3-974). Nhằm niên hiệu năm thứ năm đời vua Đinh. Băng hà ngày 3 tháng 3 năm Mậu-Thìn (31-03-1028). Nhằm niên hiệu Thuận-Thiên thứ mười chín.

Tuy vua Lý Thái-Tổ lên ngôi vua ngày 12 tháng mười năm Kỷ-Dậu (1009) nhưng theo truyền thống, cho đến hết năm đó, Ngài vẫn dùng niên hiệu Cảnh-thụy thứ nhì của vua Lê ngọa triều.

Năm sau ngày 1 tháng giêng năm Canh-Tuất (1010), Ngài mới đặt niên hiệu Thuận-Thiên. Ngài băng hà tháng ba năm Mậu-Thìn (1028). Như vậy thời gian Thuận-Thiên gồm mười chín năm.

Thời gian Thuận-Thiên được ca tụng như những năm tháng thanh bình, hạnh phúc nhất trong lịch sử tộc Việt. Thế nhưng những người nghiên cứu sử Hoa-Việt, đều không ít thì nhiều đặt các nghi vấn như sau:

– Đầu triều Tống, Nho học chưa mấy thịnh. Thế mà khi Lê Hoàn cướp ngôi nhà Đinh. Tống Thái-Tông hùng hổ sai Hầu Nhân-Bảo, Tôn Toàn-Hưng, Triệu Phụng-Huân, Quách Quân-Bảo… đem mấy chục vạn quân sang đánh, nêu lý do diệt kẻ thoán vị, cướp ngôi vua của ấu quân, khi chúa qua đời. Thế mà giữa đời Tống, Nho học cực thịnh. Triết lý trung quân đề cao, tại sao Lý Công-Uẩm cướp ngôi của nhà Lê, vua tôi nhà Tống lờ đi, hơn nữa còn sai sứ sang phong chức tước cho nữa? Có thực Tống tử tế như thế không? Hay vì dư oai trận Bạch-đằng chưa hết? Hoặc vì lý do nào khác? Thưa sự thực vìø Lý Công-Uẩn là phò mã của vua Lê Đại-Hành. Nho-giáo hết sức đề cao việc vua Nghiêu nhường ngôi cho vua Thuấn, vì vua Thuấn là người hiền, hơn nữa Ngài được vua Nghiêu gả hai công chúa là Nga-Hoàng và Nữ-Anh cho. Nay Lý Công-Uẩn cũng là người hiền, cũng là phò mã!

– Tống, Việt, ngăn cách nhau bằng khu núi rừng, mang tên Bắc-biên. Nơi đó có 207 bộ tộc sống như những nước nhỏ. Khi Tống mạnh, theo Tống. Khi Việt mạnh theo Việt. Triều đình cũng như biên thần nhà Tống hết sức dành dân, lấn đất. Thuận-Thiên hoàng đế cùng anh hùng thời đó làm cách nào giữ được, cho đến nay vẫn thuộc Việt?

– Hồi Lê-Hoàn cướp ngôi nhà Đinh, Nguyễn Bặc, Đinh Điền, Phạm Hạp, đem quân chống lại, gây cảnh tương tàn. Lại còn Ngô Nhật-Khánh mượn quân Chiêm về đánh phía Nam. Thế sao khi Lý Công-Uẩn cướp ngôi vua, bấy giờ chỉ giữ chức vụ khiêm tốn Tả thân vệ điện tiền chỉ huy sứ. Tức coi hệ thống bảo vệ vua Lê. Vậy các quan trấn ở ngoài, cũng như trong triều đâu, mà không chống trả? Nguyên do nào?

– Vua Lý Thái-Tổ, đã cai trị dân như thế nào, mà các sử gia sau này ca tụng công đức đến không tiếc lời?

– Sử nói rằng, thời đại Tiêu-sơn, là thời đại cực thịnh của Phật-giáo. Thế nhưng một người Việt không rõ tên họ, cùng Lưu Trí-Viễn mang một thứ tôn giáo ở bộ lạc Sa-đà về Trung-quốc. Rồi từ đó lập ra triều Hán (Thời Lục-triều). Sau ông ta trở về Đại-Việt tranh dành ngôi vua, gây thành cảnh núi xương sông máu thời mười hai sứ quân. Hành trạng của ông ta ra sao?
Xin độc giả theo dõi trong chín trăm trang, bộ Anh hùng Tiêu sơn, giai đoạn hai, mang tên Thuận-Thiên di sử.

Ân Oán Quan Trường

Ân Oán Quan Trường

Tân Tuân phủ Hà Nam Triệu đại nhân đột nhiên mất tích bí ẩn trên đường đến nơi trấn nhậm. Oái ăm thay Triệu đại nhân lại mất tích trên xe của Lương gia tiêu cục khiến nơi đây trở thành tâm điểm của các thế lực, cả giang hồ lẫn quan phủ.

Tam thiếu gia Hàn Ngọc Trác của Trường Bạch thế gia vì mối quan hệ nhiều đời của hai họ Hàn-Lương đã dấn thân vào cuộc điều tra. Trên đường đi, chàng quen biết và được sự giúp đỡ của Mộc tiểu vương gia, gặp gỡ và giúp đỡ những nạn nhân đang bị một thế lực thần bí uy hiếp. Với "thất tuyệt" và tấm lòng trọng nghĩa khinh tài, liệu Hàn Ngọc Trác có thể đưa thế lực thần bí kia ra ánh sáng hay không?

Triệu đại nhân là nhân vật như thế nào mà khiến cho bao thế lực: Đông Xưởng, Miêu Cương, Tàn Khuyết Môn... phải khổ công tìm kiếm, tranh giành?
Hàn Ngọc Trác sẽ ứng xử thế nào trước mối tình của các mỹ nhân dành cho?

Anh Hùng Tiêu Sơn

Anh Hùng Tiêu Sơn

Tác giả Trần Đại Sỹ đã giới thiệu đến với bạn đọc một truyện kiếm hiệp mới đầy sức hấp dẫn và lôi cuốn như : Anh Hùng Bắc Sơn...Nay tác giả vẫn lấy chủ đề cũ, chủ đề về những câu chuyện võ hiệp, những chuyến phiêu lưu trên chốn giang hồ nhưng đem lại cảm giác mới mẻ cho bạn đọc.

Đọc truyện bạn sẽ được cùng hòa mình hay 
theo dõi những điều trước giờ tưởng chừng chỉ xuất hiện trong các tiểu thuyết cổ xưa, nay lại sống động dưới ngòi bút của tác giả. hãy cùng đón đọc truyện Anh Hùng Tiêu Sơn.

Hình thành tinh thần, tức chủ đạo của người Việt sau một thời gian dài bị Bắc thuộc, Hai Bà Trưng cùng các anh hùng chuẩn bị cuộc khởi nghĩa, 4 quyển, mang tên Anh-hùng Lĩnh-Nam. Gồm 40 hồi, mỗi quyển 10 hồi. Ôn lại tích xưa: Thuật lại sự tích thánh Gióng. Cuộc chiến giữa vua An-Dương và Triệu Đà, tích nẫy nỏ thần. Sự tích thánh Tản, thánh Chèm.

Anh Linh Thần Võ Tộc Việt

Anh Linh Thần Võ Tộc Việt

Thay lời tựa

Thư viết cho tuổi trẻ Việt-Nam

Đây là những dòng tác giả viết cho tuổi trẻ Việt, dù ở trong nước hay ở ngoài lãnh thổ Việt-Nam.
Xin các vị cao minh bỏ qua, chẳng nên bận tâm.

Các bạn trẻ thân,

Tôi ngồi viết những dòng tâm huyết này gửi đến các bạn, nhân Thư-viện Việt-Nam tại Hoa-kỳ tái bản lần thứ nhất bộ Anh Linh Thần Võ Tộc Việt .

Tôi khởi thảo thuật công cuộc dựng nước và giữ nước của tổ tiên ta vào tuổi 29 (1968). Tính đến nay trải 33 năm. Ba mươi ba năm so với lịch sử thì không dài, nhưng so với đời người, quả đã chiếm một khoảng quá quan trọng. Suốt thời gian đó, gần như tôi vượt qua tất cả những dịp may được hưởng thụ, để hoàn thành kỳ vọng của tiền nhân, để đạt được ước nguyện.

Ước nguyện của tôi là thuật công cuộc dựng nước, giữ nước vĩ đại của tổ tiên ta trong năm nghìn năm lịch sử. Khởi thảo, tôi đã cùng phụ thân luận bàn đến gần một năm, để định rõ đoạn nào nên thuật, đoạn nào không nên thuật. Nhất, là sao trong bốn mươi năm, tôi có thể thực hiện trọn vẹn. Sau khi đẵn đo, tôi chia lịch sử làm 5 thời kỳ cần phải thực hiện:

1. Thời kỳ Lĩnh Nam, thuật công nghiệp của vua Trưng cùng 162 tướng khởi nghĩa vào đầu thế kỷ thứ nhất. Đây là cuộc khởi nghĩa thành công, chỉ đạo bởi một những nữ anh hùng, mà trên thế gian chưa một phụ nữ nước nào có thể so sánh. Ba bộ sách thuật thời kỳ này mang tên Anh Hùng Lĩnh Nam 4 quyển, Động Đình Hồ Ngoại Sử 3 quyển, Cẩm Khê Di Hận 4 quyển, tổng cộng 11 quyển, 3510 trang. …

Chắc có bạn hỏi tôi rằng tại sao trước vua Trưng, tộc Việt từng có những thời rực hào quang như Phù Đổng Thiên Vương đánh giặc Ân. Trung-tín hầu Vũ Bảo-Trung thời vua An-Dương phá quân Tần; mà không thuật? Xin thưa, những huân nghiệp đó đến thời vua Trưng đã trở thành chủ đạo của người Việt, nên được nhắc đến trong suốt 3510 trang.

2. Thời kỳ Tiêu Sơn, tiền nhân không khuyến khích tôi viết về thời kỳ Tiêu Sơn, vì viết về thời này thì phải thuật chiến công vượt biên Bắc phạt của Linh Nhân Hoàng Thái Hậu (Ỷ-Lan) và Thái-úy Lý Thường-Kiệt. Nguyên do các người đều là nhà nho. Mà nhà nho thì cực kỳ ghét việc các bà Thái-hậu cũng như hoạn quan nắm quyền. Trong lịch sử Hoa-Việt, có không biết bao nhiêu các bà Thái-hậu nhân ấu quân lên ngôi, ngồi phụ chính, rồi chuyên quyền, dâm đãng, gây cho nước loạn. Còn bọn hoạn quan, nhờ vào vị thế tôi đòi hầu hạ vua, chúa cùng cac bà trong hậu cung mà nắm quyền, gây ra không biết bao nhiêu việc loạn ly, phá hoại kỷ cương đất nước. Nhưng ngày nay những bà Thái-hậu ngu dốt, những hoạn quan không còn nữa. Vì vậy tôi quyết định viết về thời kỳ Tiêu Sơn, thuật giai đoạn triều Lý dùng đức từ bi hỷ xả của Phật-giáo để trị nước, tạo hạnh phúc cho dân, cùng chiến công phía Bắc đánh Tống, phía Nam mở rộng bờ cõi.

3. Thời kỳ Đông A, tức thời Trần. Vì trong chữ Nho, chữ Đông với chữ A thành chữ Trần, nên sử gọi triều Trần là triều Đông A. Nội dung thuật ba cuộc thắng Mông-cổ của quân dân đời Trần. Như các bạn biết, quân Mông-cổ thắng từ Á sang Âu, đặt nền cai trị mấy trăm năm. Họ chỉ bại duy nhất tại Nhật-bản và Việt-Nam. Họ bại tại Nhật-bản thì dễ hiểu, vì Mông-cổ là quân kỵ. Họ bỏ ngựa đánh thủy chiến, thì cái bại đã thấy trước. Nhưng tại Việt-Nam tại sao họ bại?

4. Thời kỳ Lam Sơn,thuật cuộc khởi nghĩa đánh đuổi ngoại xâm, tái lập tự trị, do một nông dân là Lê Lợi chỉ đạo. (1418-1428)

5. Thời kỳ Tây Sơn, lại được chỉ đạo bởi những anh hùng áo vải, tái thống nhất đất nước, rồi chỉ một trận quét sạch 20 vạn quân Thanh và một trăm vạn dân phu.

Khi tôi viết những dòng này, tôi đã hoàn thành tất cả 9 bộ, 35 quyển, khoảng 13.000 trang. Năm nay (2001), tôi đã bước vào tuổi 62 rồi, tuy nhiên sức khỏe còn tốt, tinh thần vẫn minh mẫn để thuật tiếp ba bộ nữa. Một là bộ Anh Hùng Đông A gươm thiêng Hàm-tử, nói về chiến thắng Mông-cổ lần thứ nhì và ba. Hai là bộ Anh Hùng Lam Sơn. Ba là bộ Anh Hùng Tây Sơn. Tổng cộng, tôi còn nợ Tổ-tiên, nợ Dân-tộc, nợ các bạn khoảng 7.500 trang nữa. Tôi tin rằng tôi sẽ trả xong nợ trước khi gối mỏi, trước khi linh mẫn ra đi.

Về thời kỳ Tiêu Sơn chia làm năm giai đoạn:

Giai đoạn một, thuật lại công cuộc dựng nước của các tăng ni. Bằng cách nào, các vị tăng hồi đó đã dạy dỗ, giúp đỡ một thiếu niên cùng khổ trở thành đại tướng, rồi thành một hoàng đế nhân từ bậc nhất lịch sử. Giai đoạn này mang tên Anh Hùng Tiêu Sơn dài 1120 trang, 3 quyển. Tiêu Sơn là tên ngôi chùa, cũng là tên của một ngọn núi, theo khoa phong thủy thì nhờ ngôi mộ họ Lý kết phát trên núi Tiêu Sơn mà Lý Công-Uẩn trở thành hoàng đế, lập ra triều đình họ Lý làm vua 215 năm (1010-1225). Trong thời gian này, con trai thứ của vua Lỳ Thái-tổ là Lý Long-Bồ tước phong Khai-Quốc vương, cùng 9 người bạn kết thành Thuận-Thiên thập hùng; lập chí chiếm lại lãnh thổ Đại-Việt bị Trung-quốc cướp sau khi đánh bại vua Trưng.

Giai đoạn hai, vào thời vua Lý Thái-tổ trị vì. Đất nước thái bình, dân chúng sống yên vui. Nhưng khi vua Lý Thái-tổ lên ngôi, với sự cố vấn của các tăng ni, với đức từ bi khi còn ở chùa, ngài ban chỉ ản xá cho tất cả các tội đồ trong nước. Trong đám đó, có một tôn giáo, mà thời đó gọi là Hồng-thiết. Tôn giáo này du nhập từ phương Tây Trung-quốc, rồi vào đất Việt, giáo chúng rất đông. Nhân được án xá, giáo đồ Hồng-thiết quy tụ nhau mưu dâng nước cho Tống, rồi gây loạn. Nhưng cuối cùng bị Thuận-Thiên thập hùng dùng chủ đạo của tộc Việt đánh bại. Giai đoạn này mang tên Thuận-Thiên Di Sử, 1080 trang, 3 quyển. Thuận-Thiên là niên hiệu của vua Lý Thái-tổ.

Giai đoạn ba, thuật lại tổ chức, sinh hoạt của 207 bộ tộc ít người nằm giữa Trung-quốc và Đại-Việt. Bằng cách nào họ luôn là hàng vào bảo vệ Đại-Việt, và họ đã chống lại cuộc xâm lăng tầm ăn đâu của triều Tống. Đây là vùng còn mang di tích sống theo chế độ Lạc-hầu, Lạc-tướng của thời vua Hùng, vua An-Dương, vua Trưng. Trên cao nhất có một vua Bà, do các động trưởng, châu trưởng bầu. Vua chỉ có tính cách tượng trưng của tôn giáo thờ các anh hùng dân tộc, đã được huyền thoại thành các vị thần. Còn thực quyền vẫn do các châu, động trưởng theo chế độ cha truyền con nối hoặc bầu cử. Các bộ tộc này, ngày nay vẫn còn tồn tại ở phía Nam Quảng-Tây, Vân-Nam và phía Bắc Việt-Nam. Trong những năm 1977-1992, nhờ công tác cho Ủy-ban trao đổi y học Pháp-hoa (Commité Médical Franco-Chinois, viết tắt là CMFC), tôi đã lặn lội hầu hết những vùng này, và tìm ra biên giới thời Lý lên phía Bắc của biên giới ngày nay chỗ thì 45 cây số. Có chỗ lên tới 143 cây số. Bộ này mang tên Anh Hùng Bắc Cương, 1556 trang, 4 quyển.

Bộ Anh Linh Thần Võ Tộc Việt mà các bạn đang cầm trên tay, 1708 trang, gồm 4 quyển, thuộc giai đoạn bốn của thời kỳ Tiêu Sơn. Bộ này nối tiếp bộ Anh Hùng Bắc Cương. Đây là thời kỳ cực thịnh của triều đại Tiêu Sơn. Nội dung thuật bốn biến cố quan trọng:

  • Một là cuộc đi sứ Trung-quốc của phái đoàn Việt, rồi đưa đến Lý-Tống kết thân, Hoa-Việt trải qua một thời gian dài thịnh trị.
  • Hai là sau khi vua Lý Thái-tổ băng hà thì chư vương nổi loạn, rồi bị Thuận-Thiên thập hùng và Anh Hùng Bắc Cương đánh bại. Cuối cùng cuộc thống nhất 8 vùng tộc Việt: Đại-Việt, Đại-lý, Lão-qua (Lào), Xiêm-la, Chiêm-thành, Chân-lạp, Bắc-cương, và Nam-Việt (Lưỡng-Quảng)… thành công.
  • Ba là Tống bỏ thỏa ước kết thân Tống-Lý, sai các biên thần Nam-phương khích Chiêm, Lào đánh vào sau lưng Đại-Việt, Bắc họ chuẩn bị đánh xuống. Đại-Việt ra tay trước, đầu tiên phá Chiêm, rồi quay lên đánh chiếm lại lãnh thổ xưa.
  • Bốn là, quân Việt do Nùng Trí Cao thống lĩnh đánh chiếm lại được cố thổ thời Lĩnh Nam nay thuộc Quảng-Đông, Quảng-Tây, Vân-Nam, Quý-châu, Hồ-Nam Trung-quốc lập ra nước Đại-Nam.

Các bạn trẻ thân mến,

Tôi sống ở Pháp, một nước thuộc Cộng-đồng châu Âu (CĐCA). Đọc sử các nước của CĐCA, tôi thấy trong quá khứ họ cũng chém giết nhau khủng khiếp như Việt-Nam với Trung-quốc, như Việt-Nam với Cambodge, Lào-quốc, Thái-quốc; thế mà họ bỏ qua tất cả, để kiến tạo một Cộng-đồng khiến cho dân chúng hạnh phúc. Từ đó tôi nhìn về cố quốc và tôi nảy ra ước vọng: Biết đâu một ngày nào đó, các nước trong ASEAN không trở thành một Cộng-đồng Nam-á châu?

Riêng đối với Trung-quốc, tôi dám tự hào là một trong những người Việt từng đi khắp lãnh thổ rộng lớn này, kể cả Nội-Mông, Thanh-hải, Tân-cương, Tây-tạng, dĩ chí Mông-cổ, Nam-Bắc Hàn. Suốt 25 năm qua, khi thì tôi công tác cho Institut Franco-Asiatique (IFA) (Viện Pháp-á), khi thì tôi đi cho CMFC, khi thì tôi đi cho Coopérative Europénne Pharmaçeutique (CEP) ( Liên hiệp các viện bào chế dược phẩm châu Âu). Nhờ phương tiện tài chánh rộng rãi, nhờ hiểu biết tình hình Trung-quốc từ trung ương đến địa phương… tôi thành công trong mọi nhiệm vụ. Có thể nói, tôi từng tiếp xúc, mạn đàm, đối ẩm với hầu hết những người cao cấp nhất của Trung-quốc (1977-2001), tôi thấy rất ít người có tư tưởng bành trướng như người ta chụp mũ. Trung-quốc không phải là một thế giới huyền bí. Chỉ cần đọc thực kỹ Tứ-thư, Ngũ-kinh, Nhị thập tứ sử (24 bộ chính sử), cùng theo dõi những biến cố gần đây, rồi suy nghĩ như người Hoa, thì lập tức có cái chìa khóa mở được mọi cánh cửa Trung-quốc.

Khi biết tôi là người Pháp gốc Việt, một vị (bậc nhì trong quyền lực Trung-quốc 1990) hỏi tôi rằng:

“ Nếu anh cầm quyền ở Việt-Nam, thì anh sẽ đối xử với Trung-quốc như thế nào?”

Tôi trả lời:

“ Giống như anh và tôi hiện thời. Chúng ta ngồi ngoài vườn mà hoa đào, hoa mận đang nở. Chúng ta uống rượu Ngũ-gia bì Thiệu-hưng và ăn xoài nhập cảng từ Lái-thiêu. Khi đàm đạo, chúng ta luôn nhắc tới những danh ngôn của Khổng, của Mạnh. Hơn nữa bà mẹ anh, tôi không thấy khác bà mẹ tôi làm bao. Cung cách của các con anh đối với anh không khác cung cách các con tôi đối với tôi. Nhất là gương mặt anh với tôi càng giống nhau. Chúng ta kính yêu nhau, tin tưởng nhau, thông cảm nhau. Tôi nghĩ là nếu tất cả người Hoa, người Việt có dịp gặp nhau, họ cũng sẽ đối xử với nhau như anh và tôi.”

Tôi nhấn mạnh:

“Khổng-tử nói: Ta hồ binh đao chi sự, thánh nhân bất đắc dĩ dụng chi. Trung-quốc coi Việt-Nam như anh em, thì Trung-quốc có người bạn tốt ở Nam-thùy. Còn như Trung-quốc cứ gây hấn, thì Trung-quốc có một kẻ thù ở sau lưng”.

Các bạn trẻ thân,

Những gì mà người bạn Trung-quốc với tôi đàm đạo không có tính chất ý tại ngôn ngoại. Câu nói trên đây của tôi, tôi xin lấy bộ Anh Linh Thần Võ Tộc Việt để dẫn chứng.

Thân chào các bạn.
Paris ngày 15 tháng 4 năm 2001.

Ái Đích Quyền Đầu

Ái Đích Quyền Đầu

Truyện như lời kể về tình nghĩa huynh đệ, những mối thâm tình trên giang hồ. Có thể lòng dạ con người nông sâu khó lường nhưng bằng hữu là thực.

Thụ Trường Phong nghe được tiếng thở dài của Lý Đông Dương, khẽ đảo mắt nhìn hắn một cái rồi nói: "Ngươi hãy rút 
kiếm ra đi đừng để ta phải đợi lâu". Gió thổi bay trường bào làm cho Lý Đông Dương giật mình thức tỉnh
"Sao lại như vậy? Kiếm của đệ chỉ dùng để đối phó với địch nhân mà thôi. Đệ không có nghĩ là phải dùng kiếm để đối phó với huynh."

Từ ngày vị hôn thê của ta bị ngươi cướp đi, từ ‘bằng hữu’ đã không còn tồn tại nữa, trong lòng ta chỉ còn một chữ ‘hận’ đối với ngươi. Không thể coi tình địch là bằng hữu được.

Bá Vương Thương

Bá Vương Thương

Bá Vương thương, là cây thương độc nhất vô nhị trên giang hồ, dài một trượng ba thước bảy thốn ba phân, nặng bảy mươi ba cân bảy lạng ba tiền, toàn thân đều bằng thép ròng. Chủ nhân của nó, tổng tiêu đầu Đại Vương tiêu cục, Vương Vạn Vũ cũng được công nhận là cao thủ thương pháp bậc nhất võ lâm, vậy mà lại chết không minh bạch bởi một cây thương tầm thường…

Vương đại tiểu thư, mang theo cây Bá Vương thương gia truyền, hành tẩu giang hồ, liên tục thách đấu với các cao thủ thương pháp, hòng tìm ra được hung thủ đã sát hại cha mình.

Vận mệnh đã sắp xếp cho hai kẻ lập trường đối nghịch là cường đạo Đinh Hỷ cùng tổng tiêu đầu Đặng Định Hầu gặp nhau hòng vạch trần bí mật về một vụ cướp tiêu bí ẩn, để rồi cùng bị cuốn vào một trận phong ba không ai có thể tưởng tượng được. Bí mật bao trùm bí mật. Có ai ngờ việc điều tra vụ cướp tiêu lại dẫn đến một loạt những bí ẩn khác, mà khởi nguồn là cái chết của Bá Vương Thương Vương Vạn Vũ…