logo
Tác Giả:

Tinh Linh

Thượng Cổ

Thượng Cổ

THƯỢNG CỔ (上古)

Tác giả: Tinh Linh (星零)

Người dịch: Ngô Đồng

Tình trạng sáng tác: Hoàn thành

Thể loại: Tiên hiệp, ngôn tình, cổ đại

Độ dài: 96 chương

GIỚI THIỆU

Bách tính phàm gian nếu như gặp trớ trêu ly hợp có thể cầu thần bái Phật, nhưng nếu là thần tiên thì sao?

Nàng quên mất ký ức về hỗn độn chi kiếp ba trăm năm trước, quên đi thứ tình cảm nàng nhất mực giấu kín.

Nhưng nàng sẽ không quên người đã cô độc kề cận suốt sáu vạn năm, không quên hắn tại nơi sâu nhất Bắc Hải ngàn năm băng phủ kín, không quên hắn trên Thanh Long đài áp chế đau đớn thiêu thân đốt cốt, không quên hắn vì nàng hồn phi phách lạc hóa thành tro bụi..

Giờ đây, cửu châu tịch mịch, tam giới vắng vẻ, trên Càn Khôn đài chỉ còn lại bóng dáng nàng lẻ loi trơ trọi.

Nàng biết, một đời này, nàng không phụ lòng chư thần khắp cõi, không phụ lòng vạn vật sinh linh khắp cửu châu bát hoang, không phụ lòng phụ thần Kình Thiên quá cố, duy chỉ không giữ nổi một người.

Nàng mắc nợ hắn hơn mười ba vạn năm, mắc nợ hắn hơn cả tam sinh tam thế.

Một lần này, đổi lại nàng chờ hắn trở về. Cho dù ngàn vạn năm, cũng sẽ không ly biệt.

Đế Hoàng Thư

Đế Hoàng Thư

Thái Tử Hàn Diệp của Đại Tĩnh, cả đời này đã từng hỏi qua hai câu:

—— "Nhậm An Lạc, nàng có bằng lòng cùng ta kề vai sát cánh tạo nên một thời đại thịnh vượng của Đại Tĩnh không?"

Nàng đáp: "Không muốn, giang sơn của điện hạ, điện hạ tự mình giữ lấy." "

—— "Đế Tử Nguyên, nàng có thể từ bỏ thù hận, cùng ta nắm tay đến hết kiếp này không?"

Nàng đáp: "Không thể, Đế gia cả nhà bị tru di, ta với điện hạ thù sâu như biển."

Nhậm An Lạc không bao giờ quên được, mười năm trước, một tờ chiếu thư của Hoàng gia đã khiến Đế gia sụp đổ, y đích thân đưa nàng đến nơi người thân đã mất, đi xa về hướng Tấn Nam. Mười năm sau, nàng trở thành hàng tướng ở Nam Cương, y để nàng ngồi bày mưu bảy trận, bảo hộ sáu đạo quân, để nàng giúp đỡ binh thương hàng ngày, ngự kiếm lưu linh. Y cùng nàng đều bị chuyện cũ đỏ thẫm đuổi theo quá lâu, muốn chu toàn bí mật cùng quyền mưu, không để ý tới cảnh xuân tươi đẹp. Hoá ra điều y ngưỡng mộ, chỉ là cùng một nữ nhân; hoá ra tình yêu có màu xanh lam, không cần lời nói cũng không cần chứng minh.

Đế Tử Nguyên, ký ức mười năm rung chuyển của nàng cùng Hàn Diệp, đang bị đúc thành tam quốc lạnh thấu xương đầy khói lửa. Mà nàng tắm máu sa trường, dùng lớp lớp bụi đường trường xa ngâm khúc Đế hoàng ca, là đem một kiếm long lanh liễm diễm, hay đem một kiếm là thành chết non.

************

Bạch Thước Thượng Thần

Bạch Thước Thượng Thần

Văn án

Nguyện vọng to lớn nhất đời Bạch Thước là phi thăng thành tiên.
Người cha đang giữ chức nguyên soái của nàng hỏi: "Đầu con bị đập vào đá à?"
Bạch Thước trả lời lanh lảnh: "Con sinh ra là để phổ độ chúng sinh, chiếu sáng cuộc đời của muôn người."
Cha nàng trừng mắt: "Nói gì vậy!"
Bạch Thước quẫy đuôi ôm đùi cha nàng, gương mặt bánh bao cười đến không thấy Tổ quốc:" Lão tử, tức phụ của ta ở trên trời, ta muốn đi cưới chàng."

Rất nhiều năm sau, Bạch Thước trở lại Nhân gian. Trước mộ Bạch nguyên soái, nàng rót ba ly rượu, dập đầu ba cái.
Hồn phách cha nàng ở nhân gian đợi nàng đã vài chục năm, ôm rượu nàng hiếu kính hỏi: "Thành tiên chưa?"
Nàng lắc đầu.
Vì sao?
Tâm không thành, đọa yêu ma.

Truyện này viết về Nguyệt Di, rất ly kỳ và hấp dẫn. Nhưng tiếc là tác giả chỉ mới viết có 28 chương thôi nên mọi người hóng cùng Kyn nhé.