logo
Tác Giả:

Hắc Dạ Di Thiên

Chắc Chẳng Có Ai Cảm Thấy Tu Tiên Khó

Chắc Chẳng Có Ai Cảm Thấy Tu Tiên Khó

Dịch giả: Tiểu Băng

Ngày ba tháng ba, kỷ nguyên Tiên Võ.

Thanh Vân Đạo tông nhờ sự nỗ lực to lớn, không màng gian khổ của chưởng môn, cuối cùng cũng thành công nghênh đón Diệp Bình trở thành đệ tử thứ tám.

Diệp Bình khiến mọi người trong tông môn đều dốc hết sức để lưu lại người, ai cũng muốn được Diệp Bình tôn trọng, thế nên có "tuyệt kĩ" gì cũng đều tung ra.

Thậm chí còn phải phóng đại bản thân là tuyệt thế thiên tài kiếm đạo, tuyệt thế thiên tài tu hành, tuyệt thế thiên tài luyện đan, tuyệt thế thiên tài luyện khí, tuyệt thế thiên tài xem bói, tuyệt thế thiên tài trận pháp, tuyệt thế thiên tài giám bảo, tuyệt thế chi tử số mệnh..........

Hơn nữa vì duy trì hình tượng thiên tài, càng loạn dạy một trận.

Tùy tiện một vết kiếm khiến Diệp Bình lĩnh ngộ ra tuyệt thế kiếm ý.

Tùy tiện xuất ra cái nồi lớn rồi Diệp Bình luyện ra cực phẩm đan dược.

Tùy tiện ném ra một đồng tiền để Diệp Bình tính ra tuyệt thế thiên cơ.

Vốn chỉ hi vọng Diệp Bình phát hiện chân tướng trễ một chút, ở tông môn lâu hơn.

Nhưng lại khiến mọi người không nghĩ tới chính là.

Tiểu sư đệ mới tới này... rõ ràng thật học xong.

- --

Quyển sách này lại có tên là "Tu tiên thật sự khó nha", "Tiểu sư đệ thường thường không có gì lạ", "Làm thế nào để tiểu sư đệ tin tưởng chúng ta là lý luận phái?", "Chỉ cần các ngươi dám nói ta liền dám làm", "Hóa ra trên thế giới này thực sự có thiên tài", "Tiểu sư đệ tư chất bình bình".

Cùng đọc truyện nhé!!!!

Đại Sư Huynh Bình Thường Méo Có Gì Hot

Đại Sư Huynh Bình Thường Méo Có Gì Hot

Các ngươi đã từng nghe qua câu: "Lớn lên đẹp trai, vận khí sẽ tốt!?"

"Sao? Chưa nghe qua à? Vậy để ta biểu diễn cho các ngươi xem!!!!"

...

Một thanh niên xuyên qua thế giới Tiên Hiệp với giá trị mị lực max điểm, giơ tay nhấc chân là fan kéo tới đông như kiến, hắt xì một cái là thiên địa dị tượng.

Lục Trường Sinh ta chỉ muốn yên ổn tu luyện, cớ sao làm gì nó cũng không được bình thường thế này, ai có thể nói cho ta biết tại sao khôngg ¿¿??

"Nhan Tổ", "Lục Nhan Đế" chính là những cái tên thân thương do cư dân mạng đặt cho Lục Trường Sinh, cùng theo dõi để biết truyền thuyết dùng cái mặt kiếm ăn nó là thế nào nhé!!!

Cảnh giới trong truyện: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kết Đan, Kim Đan, Kết Anh, Nguyên Anh, Hóa Thần, Phân Thần, Hợp Thể, Độ Kiếp, Đại Thừa.

Không Có Gì Lạ Đại Sư Huynh

Không Có Gì Lạ Đại Sư Huynh

Tên khác: Bình Bình Vô Kỳ Đại Sư Huynh

Đã biết thế nào là cao phú soái, vậy có biết câu "vẻ ngoài đẹp trai, vận khí tuyệt hảo" chưa???

Chưa nghe? Không sao, để ta biểu diễn cho xem!!!

~~~~~~~~~~~~~~~~~

Lục Trường Sinh rất khó chịu.

Xuyên qua thế giới tiên hiệp, có được một khuôn mặt của nhân vật chính.
Khí chất siêu phàm, chúng sinh mê đắm.
Đột phá cảnh giới liền làm đất trời nổi lên dị tượng.
Niệm một bài thơ, liền kinh động văn nhân thiên hạ.
Tùy tiện đọc hai câu Đạo Đức Kinh, Hoàng Đình Kinh, càng là dẫn tới thiên hoa loạn trụy, hào quang vạn trượng, Thần thú quỳ bái.
Ra ngoài tùy tiện rèn luyện một chút, tọa kỵ không mời mà tới, pháp bảo mười bước một cái.

~~~~~~~~~~~~~~~~~

Cảnh giới: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kết Đan, Kim Đan, Kết Anh, Nguyên Anh, Hóa Thần, Phân Thần, Hợp Thể, Độ Kiếp, Đại Thừa..

Tu tiên thế giới, Pháp khí, Linh khí, Bảo khí, Đạo khí, Tiên Khí, phân chia hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm, cực phẩm.

Truyện cùng team:Vợ ta là hoa hậu giảng đường(Dịch)

Về sau truyện sẽ đi theo vô địch lưu đấm phát chết luôn, đọc giải trí khá tốt, mời các vị nhảy hố:v

Bình Bình Vô Kỳ Đại Sư Huynh

Bình Bình Vô Kỳ Đại Sư Huynh

Lục Trường Sinh rất khó chịu!!

Hắn xuyên vào thế giới Tiên hiệp, có được dung nhan của nhân vật chính, khí chất siêu phàm mê đảo chúng sinh, mỗi khi hắn đột phá cảnh giới lại có thể dẫn tới thiên địa dị tượng kinh khủng. Hắn đọc một bài thơ cũng đủ kinh động văn nhân khắp thiên hạ, thuận miệng nói một đôi câu từ Đạo Đức Kinh, Trang Tử, Hoàng Đình Kinh lại có thể tạo ra cảnh thiên loạn trụy, vạn trượng hào quang, thần thú hiến thụy.

Hắn ra ngoài rèn luyện chơi chơi một hồi thôi cũng có tọa kỵ không gọi mà tới, pháp bảo thì mười bước nhặt một cái.

Nhưng bất chấp như thế, Lục Trường Sinh có nghĩ nát óc cũng không thể hiểu nổi, bản thân hắn tu luyện lại bình bình chẳng có gì lạ.

Lẽ ra truyện này nên có tên là: "Rõ ràng thiết lập dành cho nhân vật chính nhưng sao tu hành cùi bắp vậy", "Vì sao ta đẹp trai nhường này lại tu hành như đồ phế thải, các ngươi xấu như thế lại tu luyện tốt vậy chứ." "Kiếp đẹp trai mà thế này, ta một ngày cũng muốn sống"