logo
Tác Giả:

Công Phu Bao Tử

Khiêu Khích Bên Người

Khiêu Khích Bên Người

Edit: Huang Fang
Thể loại: hiện đại, cường cường, phúc hắc lãnh tĩnh công, quen giữ khoảng cách với người ngoài trì độn trong tình cảm có điểm nhị hoá thụ, công bẻ cong thụ, hài, ấm áp, HE

Sở Mặt chạm mặt cùng Trâu Nhạc thì câu nói đầu tiên lại là: " Cậu quên  chưa kéo khóa quần kìa "

Tiếp đên thì câu thứ hai là: “Cậu lại chưa kéo khoá quần….”

Câu thứ ba là: “Mẹ nó! Ngoại trừ chỗ đó ra anh không biết nhìn chỗ khác à?!”

Sở Hàm hoàn toàn không hiểu rốt cuộc mình đã đụng phải vận nấm mốc gì, hết lần này đến lần khác bị hàng xóm nhìn thấy tình huống xấu hổ.

Vốn dĩ chẳng mong có liên quan gì, ấy thế mà phòng ở gặp phải đại họa, Sở Hàm không chốn dung thân đành phải đến nương nhờ nhà hàng xóm.

“Đồ có thể dùng, nhưng dùng xong phải để lại đúng vị trí, không được ngủ trên sofa, không được vứt dép lê lung tung, tắm xong phải lau khô tóc mới được ra ngoài, không được….”

“Từ từ…. vị đại ca này…. Anh có nhất thiết phải đưa ra nhiều quy định như vậy không?”

Bất quá là tạm thời ở nhờ thôi, có cần phải coi y như chó nuôi trong nhà mà dạy bảo một đống nguyên tắc như thế không?

Ai biết ở nhờ dần chuyển thành ở lâu, ở lâu dần trở thành ở chung. Đến cuối cùng, mọi chuyện đã không thể vãn hồi.

Lúc này Sở Hàm mới biết được, ý muốn của đối phương hoàn toàn không giống với của y.

“Tôi nói này, hiện tại tôi hối hận vì đã biến cong thì còn có thể thẳng trở lại được không?

Lộ Quá Vi Quan

Lộ Quá Vi Quan

Thể loại: Hiện đại, cường cường, hỗ công, ấm áp, HE

Edit: ney

Rõ ràng chỉ là một người vô tình nghe được câu chuyện tình của một người đàn ông, ai ngờ nghe mãi, uống rượu chung mãi rồi trở thành "anh giai mưa" là như thế nào????

Anh cũng chỉ là có lòng tốt khuyên bảo một chút, chứ câu chuyện mà kẻ này cử lẩm nhẩm lầm nhầm thật sự là khiến anh không thể nhịn được mà chửi thề....

“Đậu! Chuyện tào lao vô duyên như thế mà cũng có á hả?”

“Tôi bảo này… Anh chia tay quách đi!”

“Nếu không mỗi chén mời anh tôi đều phải khinh bỉ bản thân mất.”

“Anh có hiểu trên cõi đời này còn có chuyện gọi là đổi công hay không vậy?”

Lâu dần, không ngờ mình lại trở thành vai chính trong một câu chuyện xưa, muốn dứt cũng chẳng được.

… Rõ ràng anh chỉ là người đi ngang qua[0], không hiểu thế quái nào lại trở thành đối tượng cho người khác túm tụm hóng hớt rồi?

“Nhâm Kiệt, vào trường hợp ngày hôm nay này mày không cảm thấy nên nói tý gì đó thỏa mãn lòng hiếu kì cho đám bè bạn tụi tao à?”

“Người qua đường mà bị phong làm anh giai tri kỷ, mày đúng là đáng đời …”

[0] Nguyên văn là 路过 hay “lộ quá” – một phần trên truyện. Ở đây hiểu nôm na là người qua đường, tức vô tình bắt gặp và biết chuyện đó nhưng thực ra là người lạ, chẳng liên quan đại loại thế =)).

2401

2401

Vòng giải trí này nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ.

Có mấy người dù thế nào cũng không gặp được, có mấy người, nhưng là luôn có thể gặp.

Anh Minh cùng Thạch Nghị mới bắt đầu là một hồi hiểu lầm, tương giao là vì cơ duyên, cuối cùng ý hợp tâm đầu* trở thành tri kỷ**, là vì thực chất thứ bên trong xương cốt hai người là giống nhau.

Chỉ là không ai ngờ rằng, tri kỷ đến tri kỷ đi, vậy mà có xu thế lau súng cướp cò.

Mỗi người đều muốn sống chân thật với bản thân lại không phải ai ai cũng có khả năng hài lòng vừa ý.

Thạch Nghị cảm thấy Anh Minh vừa há mồm liền lừa dối thật sự quá mức hố cha*!

Anh Minh cảm thấy Thạch Nghị thành thục “làm ra vẻ” cũng che giấu không được bản chất từ trong xương cốt.

Bọn họ đều biết rõ tình huống trước mắt hỗn loạn tới cực điểm, nhưng vô lực thoát ra khỏi cục diện gay go này.

Sau khi hai người đều đã trải qua quá nhiều, im lặng ngẫm lại con đường sau này, cả hai đều chế giễu một câu: “Tôi nói, kỳ thật, cậu nha vốn chính là người như vậy đi?”.

———
!!!!!
2401: Qua 24 giờ là đến 01 ngày mới.